Sở hữu trí tuệ tạo ra bao nhiêu công ăn việc làm?

Thứ sáu - 15/08/2014 06:05

How Many Jobs Does Intellectual Property Create?

Eli Dourado, Ian Robinson | Aug 06, 2014

Theo: http://mercatus.org/publication/how-many-jobs-does-intellectual-property-create

Bài được đưa lên Internet ngày: 06/08/2014

Lời người dịch: Nhiều người nói rằng các nền công nghiệp tăng cường sở hữu trí tuệ ở Mỹ tạo ra nhiều công ăn việc làm và đóng góp nhiều cho nền kinh tế Mỹ. Tất cả những lý luận đó đến từ các báo cáo của các nhà vận động hành lang ủng hộ các đạng sở hữu trí tuệ như bản quyền, bằng sáng chế, và thương hiệu. Hóa ra là chúng không phải thế. “Trước khi đề cập tới một số vấn đề có liên quan tới phân tích sự làm công của từng trong 3 dạng IP chính đó, đáng để đánh giá một số vấn đề mà cắt ngang qua cả thương hiệu, bản quyền và bằng sáng chế. Thậm chí ở mức độ chung, là dối trá để đánh đồng sự làm công bên trong nền công nghiệp tăng cường IP với một lợi ích kinh tế của IP”. Xem thêm: TPP, ACTA, bằng sáng chế phần mềm và hơn thế nữa.

Hai năm qua, một khối lượng lớn các báo cáo lầm lạc về sở hữu trí tuệ (IP) đã tạo ra sự lúng túng đáng kể trong những người ra quyết định. Được đệ trình như là một nghiên cứu theo chủ nghĩa kinh nghiệm, các báo cáo đó nhằm thuyết phục những người ra chính sách và công chúng rằng các tỷ lệ cao đáng ngờ các kết quả đầu ra về công ăn việc làm ở Mỹ phụ thuộc vào các quyền sở hữu trí tuệ mở rộng.

Nhưng liệu có phải khoảng 1/3 toàn bộ công ăn việc làm Mỹ phụ thuộc vào sự bảo vệ IP mạnh? Liệu có phải hàng triệu công ăn việc làm bị mất nếu các luật về IP bị suy yếu chăng? Các báo cáo đó, chúng nhằm phát hiện sự liên kết giữa các con số thống kê về sự làm công và sự bảo vệ sở hữu trí tuệ, không trả lời cho các câu hỏi đó. Thay vào đó họ thực hiện một bước đi đáng kể khỏi thực tế rằng IP đang tồn tại trong một nền công nghiệp đặc biệt dẫn tới kết luận rằng sự tạo ra công ăn việc làm và sự làm công trong nền công nghiệp đó khớp với những bảo vệ IP mạnh. Vâng các nghiên cứu đó không đưa ra bằng chứng lý thuyết hay thực tế để hỗ trợ cho một tuyên bố như vậy.

Vào tháng 03/2012, Văn phòng Bằng sáng chế và Thương hiệu Mỹ (USPTO) và Cơ quan số liệu Thống kê và Kinh tế đã cùng xuất bản một báo cáo tìm cách cung cấp “một sự hiểu biết tốt hơn về các nền công nghiệp nơi mà IP đóng một vai trò đặc biệt quan trọng”. Có tên là Sở hữu Trí tuệ và nền Kinh tế Mỹ: Các nền công nghiệp Trọng tâm (ở đây được tham chiếu tới như là IPUSE), báo cáo này đã nhận diện 75 nhóm công nghiệp “tăng cường IP” và đã ước tính sự làm công Mỹ và kết quả đầu ra cho tập hợp các nền công nghiệp này vào năm 2010. Theo báo cáo, các nền công nghiệp tăng cường IP trực tiếp chiếm hơn 27 triệu công ăn việc làm (khoảng 1/5 tất cả sự làm công Mỹ) và đã bổ sung chỉ hơn 5.000 tỷ USD giá trị cho GDP.

Trung tâm Sở hữu Trí tuệ Toàn cầu của Phòng Thương mại và Công nghiệp Mỹ đã tung ra một chiến dịch gọi là IP Tạo Công ăn việc làm cho nước Mỹ, nó đưa ra một bản đồ tương tác, trực tuyến cũng như vài báo cáo mô tả về sự làm công và kết quả đầu ra của Mỹ được sự bảo vệ IP mạnh “dẫn dắt”. Nhiệm vụ của Trung tâm Sở hữu Trí tuệ Toàn cầu này là “để bảo vệ các quyền IP như là sống còn cho việc tạo ra công ăn việc làm”. Chiến dịch đó ước tính rằng IP chiếm tới 55.7% triệu công ăn việc làm và 5.800 tỷ USD trong GDP, các con số mà nó đạt được bằng việc nhấn mạnh các hiệu ứng sự làm công trực tiếp của IP.

Báo cáo của Ủy ban IP, được phát hành vào tháng 05/2013, ước tính rằng các hãng Mỹ trải nghiệm hơn 300 tỷ USD mất doanh thu hàng năm vì vi phạm IP. Báo cáo này nói rằng bảo vệ IP mạnh hơn ở nước ngoài có thể dẫn tới bổ sung thêm hàng triệu công ăn việc làm cho nền kinh tế Mỹ, đầu tư nghiên cứu và phát triển lớn hơn, và gia tăng được sự tăng trưởng quốc nội. Nó vẽ ra những kết luận như vậy dựa vào sự kết nối giữa tầm quan trọng của sở hữu trí tuệ đối với các doanh nghiệp nhỏ và vai trò được cho là của các doanh nghiệp nhỏ trong tìm kiếm công ăn việc làm. Báo cáo đó dắt các độc giả qua ví dụ cường điệu của một công ty công nghệ sinh học mới khởi nghiệp mà bị tổn thương đối với ăn cắp IP và bị ép phải đóng cửa và sa thải tất cả các nhân viên của mình nếu và khi IP của hãng bị một thực thể nước ngoài ăn cắp. Các bảo vệ IP mạnh hơn, còn gây tranh cãi, có thể ngăn chặn được những sự kiện như vậy khỏi xảy ra trong cuộc sống thực, dẫn tới sự làm công gia tăng ở Mỹ.

Cuối cùng, Liên minh Sở hữu Trí tuệ Quốc tế đã đưa ra Các nền công nghiệp Bản quyền trong nền Kinh tế Mỹ vào năm 2013. Báo cáo đó thấy rằng “các nền công nghiệp bản quyền cốt lõi” đã chiếm hơn 1.000 tỷ USD GDP trong những năm gần đây, và rằng số liệu đó nhanh chóng đang tăng. Tính tới các nền công nghiệp có liên quan, con số thống kê thậm chí còn cao hơn - 1.700 tỷ USD trong năm 2012.

Các số liệu mà các báo cáo đó thể hiện là nổi bật, và chúng được các câu chuyện tiếu lâm về ăn cắp và ăn trộm IP từ khắp thế giới hỗ trợ. Các báo cáo đó đã gây ảnh hưởng cho sự thảo luận về chính sách ở Washington. Ví dụ, vào tháng 7/2013, đại diện Marsha Blackburn mở bằng việc trích báo cáo của Phòng Thương mại Mỹ: “Các nền công nghiệp Mỹ dựa vào sở hữu trí tuệ đã hỗ trợ hơn 55 triệu công ăn việc làm, đã đóng góp 5.800 tỷ USD vào kết quả đầu ra của nền kinh tế và đã chiếm gần 74% tổng số xuất khẩu. Các con số đó chứng minh những gì là rõ ràng: Các quyền IP mạnh là cơ bản cho việc mở rộng sự tăng trưởng kinh tế và thúc đẩy đổi mới”.

Tuy nhiên, các tuyên bố đó không được bất kỳ bằng chứng có liên quan tới sự tạo ra công ăn việc làm đối với IP hỗ trợ cho cả. Các báo cáo đó sở hữu một giả thiết chung nằm bên dưới về cả thuyết nhân quả vả sự áp đảo của IP trong việc tạo ra các công ăn việc làm trong các hãng Mỹ. Ví dụ, IPUSE đóng khung phân tích của mình bằng việc mô tả IP như là “lực lượng chinhs đằng sau sự tăng trưởng kinh tế Mỹ và tính cạnh tranh quốc gia” và bảo vệ IP như là “chìa khóa cho việc tạo ra các công ăn việc làm mới và tăng trưởng xuất khẩu”.

Trong tài liệu này, chúng tôi khai thác giả thiết rằng công ăn việc làm trong các nền kinh tế tăng cường IP là tất yếu đối với các công ăn việc làm được IP tạo ra. Chúng tôi trước hết khai thác các vấn đề về tạo công ăn việc làm và hiệu quả kinh tế của IP bị cắt khắp các dạng IP khác nhau. Chúng tôi sau đó nhìn sát hơn vào các vấn đề đó khắp 3 dạng IP chính: thương hiệu, bằng sáng chế và bản quyền.

IP và nền kinh tế

Trước khi đề cập tới một số vấn đề có liên quan tới phân tích sự làm công của từng trong 3 dạng IP chính đó, đáng để đánh giá một số vấn đề mà cắt ngang qua cả thương hiệu, bản quyền và bằng sáng chế. Thậm chí ở mức độ chung, là dối trá để đánh đồng sự làm công bên trong nền công nghiệp tăng cường IP với một lợi ích kinh tế của IP. Có lẽ cơ bản nhất, công ăn việc làm sẽ không kết thúc tự trong bản thân chúng, và tính tới số lượng công ăn việc làm được tạo ra vì thế không phải là cách tốt nhất để đánh giá một chính sách. Như Bryan Caplan lưu ý, “Các nhà kinh tế từng ơ trong cuộc chiến với khuynh hướng tạo ra công việc từ nhiều thế kỷ. [Nhà kinh tế học Pháp thế kỷ 19 Frederic] Bastiat giễu cợt sự đánh đồng sự thịnh vượng với công ăn việc làm như là “'Sisyphism' (nhạo báng những người cho rằng năng suất lớn hơn gây ra sự bần cùng với việc làm gia tăng thất nghiệp), sau khi người Hy Lạp người Hy Lạp, một cách hoang đường, được thuê làm đầy đủ, người từng bị kết tội trong nội bộ vì lăn một tảng đá ngược lên đồi”. Sự tiến bộ về kinh tế, Bastiat nói, được xác định bằng tỷ lệ gia tăng kết quả đầu ra cho sự nỗ lực - quả thực, cõi niết bàn về kinh tế sẽ đạt được khi có kết quả đầu ra cao và nỗ lực lao động là 0”.

Các nhà làm luật có thể tạo ra các công ăn việc làm bằng việc yêu cầu các dự án xây dựng được thực hiện với các cái thìa thay vì các cái xẻng hoặc các máy kéo. Tuy nhiên, một chính sách như vậy có thể làm giảm năng suất của công nhân và làm giảm tổng kết quả đầu ra về kinh tế. Hệ quả là, sự ép buộc của cài thìa này có thể không khuyến khích tiến sự bộ về kinh tế.

Tương tự, một số công ăn việc làm do IP tạo ra có thể gây hại cho nền kinh tế thay vì giúp đỡ cho nó. Giả sử các luật IP đòi hỏi rằng mỗi hãng phải thuê thêm 10 luật sư về IP, mà nếu không thì kết quả đầu ra vẫn không bị thay đổi gì. IP có thể được nói sẽ tạo ra hàng triệu công ăn việc làm bổ sung, nhưng chúng có thể là những công ăn việc làm mà làm giảm đi kết quả đầu ra thực tế đối với từng nhân công, công ăn việc làm mà dịch chuyển xã hội đi xa hơn khỏi cõi niết bàn về kinh tế. Họ nên được nhận thức như là các chi phí kinh tế về IP, chứ không phải những lợi ích về kinh tế. Nếu (ngược lại) điều này là hiệu quả duy nhất của IP, thì sự bỏ qua IP có nghĩa là nỗ lực của các luật sư về IP được sử dụng không có năng suất ở đây có thể được tái định hướng tới các sử dụng có năng suất hơn.

Thứ 2, một việc thống kê sự làm công được tạo ra từ IP nhất thiết tập trung vào những gì Bastiat đã gọi là các hiệu ứng “thấy được”, nó ngược với “không thấy được” của IP. Những người tiêu dùng cuối cùng trả tiền lương của bất kỳ công nhân được thuê làm mới nào thông qua sự tiêu dungf của họ (bây giờ cao hơn) trong các sản phẩm tăng cường IP. Nhưng trong sự thiếu vắng “sự làm công mới”, thì những người tiêu dùng có thể có tiền dư thừa để chi tiêu trong các sản phẩm và dịch vụ khác, chúng có thể hỗ trợ cho sự tạo ra các công ăn việc làm khác, mà tất nhiên không thể được quan sát thấy. Trừ phi các công ăn việc làm mà IP tạo ra là tốt hơn cho nền kinh tế so với các công ăn việc làm được thay thế, thì IP tốt nhất chuyển các công ăn việc làm từ miền “không nhìn thấy” này sang miền nhìn thấy.

Thứ 3, như một vấn đề logic cơ bản, đây không phải trường hợp mà từng công ăn việc làm - hoặc thậm chí hầu hết công ăn việc làm - trong các nền công nghiệp tăng cường IP có thể không tồn tại nhưng vi sự tồn tại của IP. Thực tế là một nền công nghiệp là tăng cường IP, như được IPUSE xác định, không nhất thiết chỉ ra rằng một kết quả đầu ra của một nền công nghiệp hoặc sự thuê làm là phụ thuộc vào IP.

Như một nguyên tắc không có mâu thuẫn, hãy xem xét “nền công nghiệp” viết blog. Như một vấn đề của luật, tất cả các tác giả là tự động, không có sự đăng ký hay bất kỳ lưu ý chính thức nào khác, được ban tặng với một bản quyền trong các bài đăng trên blog của họ. Vì toàn bộ đầu ra của môi trường blog được ghi nhận bản quyền, theo phương pháp luận của IPUSE thì nó có thể định tính như một nền công nghiệp tăng cường IP (nếu nó từng được xem như một nền công nghiệp). Tuy nhiên, dường như rõ ràng rằng sự bảo vệ bản quyền tính cho tốt nhất cho một mảnh bé tẹo kết quả đầu ra của các blogger - đại đa số các blog là truy cập được mà không có sự đăng ký phải trả tiền nào, và nhiều blogger hoàn toàn không có ý định thương mại hóa các bài viết của họ (ví dụ, với các quảng cáo).

Nếu một số nền công nghiệp giống với việc viết blog - ví dụ, nếu các bản quyền tự động được tưởng thưởng nhưng không dựa vào, hoặc nếu việc trao bằng sáng chế được thực hiện trước hết vì các mục đích phòng vệ, hoặc nếu các thương hiệu tồn tại nhưng hiếm khi được những người tiêu dùng dựa vào - thì IPUSE và các báo cáo khác mà dựa vào các tính toán giản dị thái quá về IP sẽ cường điệu khổng lồ số lượng công ăn việc làm do có sở hữu trí tuệ. Đối với các nền công nghiệp đó, sự tăng cường IP không phải là một chỉ số tin cậy về sự phụ thuộc vào IP.

Thứ 4, IP không là cách duy nhất để khuyến khích phát minh và sáng tạo. Các giải thưởng và phần thưởng có thể khuyến khích sản xuất các tác phẩm mới đổi mới hoặc sáng tạo. Các hợp đồng bảo hiểm, như các hợp đồng được xúc tác bởi các nền tảng nguồn đám đông trực tuyến mới như Kickstarter và Indiegogo, là những cơ chế khác theo đó sự sáng tạo có thể được tưởng thưởng. Khi các nghiên cứu đó ước tính số lượng các công ăn việc làm được IP tạo ra, họ thường thực hiện một sự so sánh tĩnh với một đường nền tảng theo đó không chính sách hoặc cơ quan nào khác áp dụng để điều tiết nhu cầu khuyến khích sự sáng tạo. Các nghiên cứu đó vì thế sẽ tính quá số lượng công ăn việc làm từ IP.

Như một vấn đề chung, luật sở hữu trí tuệ có thể bảo vệ quá đáng cũng như bảo vệ không tới. Khi nó bảo vệ quá đáng, nó tạo ra các công ăn việc làm mà không có sự gia tăng tương ứng ở kết quả đầu ra thực tế, nó tạo ra các công ăn việc làm bằng việc phá hủy các công ăn việc làm khác mà chúng không được tính tới, và nó chiếm quá ít kết quả đầu ra thực tế được các nền công nghiệp tăng cường IP được cho là đã tạo ra. Những thực tế đó sẽ nảy sinh ra trong đầu khi chúng ta xem xét các tuyên bố đặc thù từng được thực hiện về các nền công nghiệp và các dạng IP đặc thù.

Thương hiệu

Sự làm công của tăng cường thương hiệu dường như tạo thành đống các công ăn việc làm được cho là IP tạo ra. Chiến dịch IP Tạo Công ăn việc làm cho nước Mỹ đã tính bất kỳ chỗ được IP tạo ra nào bên trong một công ty được cho là việc chi tiêu tích cực cho nghiên cứu và phát triển, cũng như bất kỳ chỗ nào trong một công ty rơi vào một trong 6 nền công nghiệp tăng cường bản quyền được xác định trước. Công ăn việc làm mà “phụ thuộc” vào thương hiệu từng được cho là được nắm lấy qua sử dụng các con số chi tiêu cho nghiên cứu và phát triển, nhưng bằng cách nào còn chính xác chưa rõ. Phân tích sau đó đã sử dụng “bộ nhân” tới hơn 3 lần tổng số công ăn việc làm được ghi nhận cho IP. Đặt sang một bên các phương pháp đáng ngờ đó, các xuất bản phẩm của IP Tạo ra Công ăn việc làm cho nước Mỹ thất bại để đưa ra một sự phân tích về con số công ăn việc làm được ghi nhận cho từng dạng IP; vì thế nó hoàn toàn không rõ theo tính toán của họ một cách chính xác có bao nhiêu công ăn việc làm có liên quan tới thương hiệu.

Ngược lại, các tác giả của IPUSE đã phát triển các phương pháp rõ ràng và có thể bảo vệ được cho việc phân loại các nhóm nền công nghiệp như là tăng cường IP cho từng trong số 3 dạng chính về IP ở nước Mỹ. Phân tích đó đã sử dụng các mã của Hệ thống Phân loại Công nghiệp Bắc Mỹ - NAICS (North American Industrial Classification System) để nhận diện 75 nhóm công nghiệp như là tăng cường IP. Hình bên dưới chỉ ra cấu thành của công ăn việc làm được ghi nhận cho các hãng bên trong các nền công nghiệp tăng cường IP dựa vào dạng IP.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

In the past two years, a spate of misleading reports on intellectual property (IP) has generated significant confusion among policymakers. Billed as empirical research, the reports aim to convince policymakers and the public that implausibly high proportions of US output and employment depend on expansive intellectual property rights.

But do as many as one-third of all US jobs depend on strong IP protection? Would millions of jobs be lost if IP laws were weakened? These reports, which attempt to uncover the link between employment statistics and intellectual property protection, don’t answer such questions. Instead they make the substantial leap from the fact that IP exists within a particular industry to the conclusion that job creation and employment in that industry hinge on strong IP protections. Yet these studies provide no theoretical or empirical evidence to support such a claim.

In March 2012, the US Patent and Trademark Office and the Economics and Statistics Administration copublished a report that sought to provide “a better understanding of the industries where IP plays a particularly important role.” Titled Intellectual Property and the U.S. Economy: Industries in Focus (hereafter referred to as IPUSE), this report identified 75 “IP-intensive” industry groups and estimated US employment and output for this set of industries in 2010. According to the report, IP-intensive industries directly accounted for over 27 million jobs (roughly one-fifth of all US employment) and added just over $5 trillion in value to the domestic product.

The US Chamber of Commerce’s Global Intellectual Property Center launched a campaign called IP Creates Jobs for America, which provides an online, interactive map as well as several descriptive reports about US employment and output “driven” by strong IP protection. The Global Intellectual Property Center’s mission is “to champion intellectual property (IP) rights as vital for creating jobs.” The campaign estimates that IP accounts for 55.7 million jobs and $5.8 trillion of GDP, numbers it reaches by emphasizing the “indirect” employment effects of IP.

The IP Commission Report, released in May 2013, estimates that US firms experience over $300 billion in lost revenues annually due to IP infringement. This report claims that stronger IP protections overseas would lead to the addition of millions of jobs to the US economy, greater research-and-development investment, and increased domestic growth. It draws such conclusions based on the connection between the importance of intellectual property to small businesses and the supposed role of small businesses in job creation. The report walks readers through the example of a hypothetical start-up biotech company that is vulnerable to IP theft and is forced to close and lay off all its employees if and when its IP is stolen by a foreign entity. Stronger IP protections, it is argued, would prevent such events from happening in real life, leading to increased employment in the United States.

Finally, the International Intellectual Property Alliance released Copyright Industries in the U.S. Economy in 2013. The report finds that “core copyright industries” have accounted for more than $1 trillion of US GDP in recent years, and that the figure is rapidly rising. Counting related industries, the statistic is even higher—$1.7 trillion in 2012.

The figures presented by these reports are striking, and they are supported by anecdotes of piracy and IP theft from around the globe. The reports have influenced the policy discussion in Washington. For example, in a July 2013 op-ed, Rep. Marsha Blackburn opens by citing the US Chamber of Commerce’s report: “U.S. industries reliant on intellectual property supported more than 55 million jobs, contributed to $5.8 trillion in economic output and accounted for nearly 74 percent of total exports. These figures prove what should be obvious: Strong intellectual property (IP) rights are essential to expanding economic growth and fostering innovation.”

However, the claims are unsupported by any evidence linking job creation to intellectual property. These reports possess a common underlying assumption regarding both the causality and the predominance of intellectual property in creating jobs within US firms. For instance, IPUSE frames its analysis by describing intellectual property as the “key force behind U.S. economic growth and national competitiveness” and the protection of IP as the “key to creating new jobs and growing exports.”

In this paper, we explore the assumption that jobs in IP-intensive industries are necessarily IP-created jobs. We first explore issues regarding job creation and the economic efficiency of IP that cut across the various forms of intellectual property. We then take a closer look at these issues across three major forms of intellectual property: trademarks, patents, and copyrights.

IP and the Economy

Before addressing some issues associated with the employment analysis of each of the three major forms of intellectual property, it is worth evaluating some of the problems that cut across trademarks, copyrights, and patents. Even at a general level, it is fallacious to equate employment within an IP-intensive industry with an economic benefit of IP.

Perhaps most fundamentally, jobs are not ends in themselves, and counting the number of jobs created is therefore not the best way to evaluate a policy. As Bryan Caplan notes, “Economists have been at war with make-work bias for centuries. [19th-century French economist Frédéric] Bastiat ridicules the equation of prosperity with jobs as ‘Sisyphism,’ after the mythological fully employed Greek who was eternally condemned to roll a boulder up a hill.” Economic progress, Bastiat says, is defined by an increasing ratio of output to effort—indeed, economic nirvana is achieved when there is high output and zero labor effort.

Lawmakers could create jobs by requiring that construction projects be performed with spoons instead of shovels or tractors. Such a policy, however, would reduce worker productivity and decrease total economic output. Consequently, this spoon mandate would not promote economic progress.

Likewise, some of the jobs created by IP may harm the economy instead of helping it. Suppose IP laws necessitated that every firm hire 10 additional IP lawyers, but otherwise left output unchanged. IP could be said to create millions of additional jobs, but these would be jobs that reduced real output per worker, jobs that moved society further away from economic nirvana. They should be reckoned as economic costs of IP, not economic benefits. If (counterfactually) this were the only effect of IP, then abolition of IP would mean that the effort of the heretofore unproductively employed IP lawyers could be redirected to more productive uses.

Second, an accounting of the employment created by intellectual property necessarily focuses on what Bastiat called the “seen,” as opposed to the “unseen,” effects of IP. Consumers ultimately pay the salaries of any newly employed workers through their (now higher) expenditure on IP-intensive products. But in the absence of the “new employment,” consumers would have extra money to spend on other products and services, which would support the creation of different jobs, which of course cannot be observed. Unless the jobs that intellectual property creates are better for the economy than the ones that are replaced, IP at best moves jobs from this “unseen” domain to the seen one.

Third, as a matter of basic logic, it is not the case that every job—or even most jobs—in IP-intensive industries would not exist but for the existence of IP. The fact that an industry is IP-intensive, as defined by IPUSE, does not necessarily indicate that an industry’s output or employment is IP-dependent.

As a reductio ad absurdum, consider the blogging “industry.” As a matter of law, all authors are automatically, without registration or any other formal notice, bestowed with a copyright in their blog posts. Since the entire output of the blogosphere is copyrighted, under IPUSE’s methodology it would qualify as an IP-intensive industry (if it were considered an industry). Nevertheless, it seems clear that copyright protection accounts for at best a tiny sliver of bloggers’ output—the vast majority of blogs are accessible without a paid subscription, and many bloggers do not attempt to monetize their posts (with ads, say) at all.

If some industries resemble blogging—for example, if copyrights are automatically awarded but not relied on, or if patenting is done for primarily defensive purposes, or if trademarks exist but are rarely relied on by consumers—then IPUSE and the other reports that rely on simplistic counts of IP grossly overstate the number of jobs due to intellectual property. For these industries, IP intensity is not a reliable indicator of IP dependence.

Fourth, intellectual property is not the only way to incentivize creation and invention. Prizes and awards can stimulate production of new innovations or creative works. Assurance contracts, such as those enabled by new online crowdfunding platforms like Kickstarter and Indiegogo, are another mechanism by which creation can be rewarded. Governments or wealthy individuals can also commission creative works or fund research teams. When these studies estimate the number of jobs created by intellectual property, they typically make a static comparison to a baseline in which no other policies or institutions adapt to accommodate the need to incentivize creation. These studies will therefore overcount the number of jobs due to IP.

As a general matter, intellectual property law can overprotect as well as underprotect. When it overprotects, it creates jobs without a corresponding increase in real output, it creates jobs by destroying other jobs that are not accounted for, and at the margin it accounts for very little of the actual output created by supposedly IP-intensive industries. These facts should be borne in mind as we examine the specific claims that have been made about particular industries and kinds of IP.

Trademarks

Trademark-intensive employment appears to make up the bulk of the claimed IP-created jobs. The IP Creates Jobs for America campaign counted as IP-created any position within a company that reported positive research-and-development spending, as well as any position at a company falling within one of the six predefined copyright-intensive industries. Jobs that “depend” on trademarks were supposedly captured through the use of research-and-development spending figures, but how is not exactly clear. The analysis then used “multipliers” to more than triple the total number of jobs attributable to intellectual property. Putting aside these questionable methods, the IP Creates Jobs for America publications fail to provide a breakdown of the number of jobs attributable to each type of intellectual property; it is therefore not entirely clear by their account exactly how many jobs are associated with trademarks.

In contrast, the IPUSE authors developed clear and defensible methods for classifying industry groups as IP-intensive for each of the three major types of intellectual property in the United States. The analysis used four-digit North American Industrial Classification System (NAICS) codes to identify 75 industry groups as intellectual–property-intensive. Figure 1 shows the composition of jobs attributed to firms within IP-intensive industries based on IP type.

Dịch: Lê Trung Nghĩa

letrungnghia.foss@gmail.com

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Chính phủ Đức thu thập các ý tưởng về dữ liệu mở

German government collects ideas on open dataSubmitted by Adrian Offerman on April 07, 2015Theo: https://joinup.ec.europa.eu/community/opengov/news/german-government-collects-ideas-open-dataBài được đưa lên Internet ngày: 07/04/2015Lời người dịch: Các trích đoạn: “Chính phủ liên bang Đức đã khởi...

Bài đọc nhiều nhất trong năm
Thăm dò ý kiến

Bạn quan tâm gì nhất ở mã nguồn mở?

Thống kê truy cập
  • Đang truy cập62
  • Máy chủ tìm kiếm29
  • Khách viếng thăm33
  • Hôm nay1,270
  • Tháng hiện tại115,045
  • Tổng lượt truy cập6,067,507
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây