'Đi theo tiền': NSA theo dõi thế giới tài chính

Thứ ba - 24/09/2013 06:10
P { margin-bottom: 0.21cm; }A:link { }

'Follow the Money': NSA Monitors Financial World

By Laura Poitras, Marcel Rosenbach and Holger Stark

September 16, 2013 – 04:14 PM

Theo: http://www.spiegel.de/international/world/how-the-nsa-spies-on-international-bank-transactions-a-922430.html

Bài được đưa lên Internet ngày: 16/09/2013

Photo Gallery: NSA Spying on Credit Card and Bank Transactions

Photos

AP

NSA theo dõi các giao dịch ngân hàng và thẻ tín dụng - đôi khi hình như vi phạm các luật quốc gia và các qui định toàn cầu. Mạng giao dịch tài chính SWIFT của châu Âu đang bị rình mò ở các mức độ khác nhau, các tài liệu nội bộ từ cơ quan gián điệp Mỹ chỉ ra.

The NSA monitors banks and credit card transactions -- sometimes in apparent violation of national laws and global regulations. The European SWIFT financial transaction network is being tapped on different levels, internal documents f-rom the US spy agency show.

Lời người dịch: Chương trình “Đi theo Tiền” của NSA đã theo dõi các giao dịch của nhiều ngân hàng, các công ty thẻ tín dụng như SWIFT, Visa và MasterCard. Các dữ liệu của các tổ chức tài chính này sau đó được đưa vào cơ sở dữ liệu riêng của NSA là Tracfin, nơi có tới 180 triệu bản ghi vào 2011. Đây có thể là tâm điểm của một scandal khác nữa giữa Mỹ và châu Âu. “Cuối tuần qua, Ủy viên hội đồng EU về nội vụ Cecilia Malmström nói rằng những người Mỹ nên “ngay lập tức và chính xác nói cho chúng tôi những gì đã xảy ra, và đặt tất cả các con bài lên bàn”. Nếu đúng là “họ chia sẻ thông tin với các cơ quan khác vì các mục đích khác với các mục đích được phác thảo trong thỏa thuận... thì chúng tôi sẽ phải xem xét việc kết thúc thỏa thuận đó”, người Thụy Điển đó đã nói sau khi đài TV Globo của Brazil lần đầu tiên nói về cuộc tấn công vào SWIFT vào ngày 08/09”. Xem thêm: 'Chương trình gián điệp PRISM trên không gian mạng'.

Vào mùa hè năm 2010, một doanh nhân Trung Đông đã muốn chuyển một số tiền lớn từ một nước trong khu vực tới một nước khác. Anh ta đã muốn gửi đi ít nhất 50.000 USD, và anh ta đã có ý tưởng rất rõ ràng về cách mà nó sẽ được thực hiện. Giao dịch có thể không được tiến hành qua Mỹ, và tên ngân hàng có thể được giữ bí mật - đó là các điều kiện của anh ta.

Dù sự chuyển đã được triển khai chính xác theo các chỉ dẫn của anh ta, nó đã không đi mà không bị quan sát thấy. Giao dịch được liệt kê trong các tài liệu bí mật của cơ quan tình báo Mỹ NSA mà SPIEGEL đã thấy và làm việc với các hoạt động của Mỹ trong lĩnh vực tài chính quốc tế. Các tài liệu chỉ cách mà cơ quan tình báo đó có thể theo dõi được hoàn toàn và có hiệu quả dòng tiền chảy trên toàn cầu và lưu trữ các thông tin trong một cơ sở dữ liệu mạnh được phát triển vì mục tiêu này.

“Đi theo Tiền” là tên một nhánh của NSA mà điều hành các vấn đề đó. Tên là gợi nhớ một câu nổi tiếng của Giám đốc Hiệp hội FBI Mark Felt, người thổi còi được biết tới như là “Sâu trong cuống họng” (Deep Throat), người đã chào các thông tin cho Bob Woodward và Carl Bernstein, các nhà báo cùa tờ Washington Post điều tra vụ lùm xùm Wal-tergate năm 1972.

Các chuyển khoản tài chính là “gót chân Asin” của những tên khủng bố, như các nhà phân tichs của NSA lưu ý trong một báo cáo nội bộ. Các lĩnh vực hoạt động bổ sung cho “tình báo tài chính” của họ bao gồm việc theo dõi phân phối vũ khí bất hợp pháp và giữ các việc trong lĩnh vực ngày càng sinh lợi về tội phạm không gian mạng. Việc theo dõi dòng tiền chảy quốc tế có thể giúp phát hiện các tội phạm chính trị, hé lộ các hành vi diệt chủng và theo dõi liệu các chế tài có được tôn trọng hay không.

Truy cập dữ liệu vs. các luật quốc tế

“Tiền là cội rễ của mọi tội lỗi”, các đặc vụ tình báo thường đùa. Theo các tài liệu bí mật, các hoạt động gián điệp trước hết tập trung vào các khu vực như châu Phi và Trung Đông - và các nỗ lực của họ thường tập trung vào các mục tiêu mà nằm trong chỉ lệnh thu thập tình báo hợp pháp của họ. Tuy nhiên, trong khu vực tài chính, hệt như trong các lĩnh vực khác, NSA cũng dựa vào sự thu thập dữ liệu tối đa - một tiếp cận mà hình như dẫn dắt tới các xung đột với các luật quốc tế và các thỏa thuận quốc tế.

Một số thành viên của cộng đồng tình báo thậm chí coi việc gián điệp trong hệ thống tài chính toàn cầu với một số quan tâm nhất định, như được một tài liệu tiết lộ từ đối tác Anh của NSA – GCHQ - mà làm việc với “các dữ liệu tài chính” từ một quan điểm hợp pháp và xem xét sự cộng tác của chính tổ chức đó với NSA. Theo tài liệu, sự thu thập, lưu trữ và chia sẻ các dữ liệu “nhạy cảm chính trị” là biện pháp xâm phạm cao độ vì nó bao gồm “núi dữ liệu - thông tin cá nhân giàu có. Nhiều trong số đó là không phải mục tiêu của chúng tôi”. Quả thực, các tài liệu bí mật phát hiện rằng cơ sở dữ liệu tài chính Tracfin của NSA thu thập theo giám sát “Đi theo Tiền” nhằm vào các chuyển khoản ngân hàng, các giao dịch thẻ tín dụng và chuyển tiền, đã có tới 180 triệu bản ghi vào 2011. Số liệu tương ứng trong năm 2008 chỉ là 20 triệu. Theo các tài liệu đó, hầu hết các dữ liệu Tracfin được lưu trưc cho 5 năm.

Giám sát SWIFT

Các tài liệu bí mật chỉ ra rằng cơ quan tình báo đó có vài biện pháp truy cập giao thông dữ liệu nội bộ của SWIFT, một tổ chức được hơn 8.000 ngân hàng trên toàn cầu sử dụng cho các giao dịch quốc tế của họ. NSA đặc biệt nhằm vào các chế định khác trên cơ sở riêng rẽ. Hơn nữa, cơ quan đó hình như có tri thức sâu về các qui trình nội bộ của các công ty thẻ tín dụng như Visa và MasterCard. Thậm chí, các tiền tệ cũng như các biện pháp thanh toán nặc danh như tiền Internet Bitcoin, nằm trong các mục tiêu của gián điệp Mỹ.

Thông tin thu thập được thường cung cấp một bức tranh hoàn chỉnh về các cá nhân, bao gồm cả các dịch chuyển của họ, các mối liên lạc và hành vi giao tiếp truyền thông của họ. Các câu chuyện thành công được cơ quan tình báo nhắc tới bao gồm các hoạt động ở các ngân hàng trong thế giới Ả rập đang được đặt trong các danh sách đen của bộ Ngân khố Mỹ.

Trong một trường hợp, NSA đã chứng minh là một ngân hàng đã có liên quan trong buôn bán vũ khí bất hợp pháp - trong trường hợp khác, một cơ quan tài chính đã cung cấp sự hỗ trợ cho một chế độ chuyên chế ở châu Phi.

Những tiết lộ nổi bật nhất về chính trị, dù, có liên quan tới sự truy cập bí mật của cơ quan đó vào các mạng của SWIFT. Sau các tranh luận gay gắt, vào năm 2010 Liên minh châu Âu - EU đã ký cái gọi là thỏa thuận SWIFT với Mỹ. Từ tổng hành dinh của họ ở Bỉ, SWIFT điều hành các giao dịch quốc tế cho các ngân hàng và các cơ quan tài chính khác. Nhiều năm sau các cuộc tấn công khủng bố 11/09, Mỹ đã vận động hành lang để truy cập tới các dữ liệu tài chính quốc tế này, mà SWIFT hầu như độc quyền toàn cầu.

Một thỏa thuận đã thất bại vào đầu năm 2010 sau khi nó đã bị Nghị viện châu Âu phủ quyết. Vài tháng sau, một thỏa thuận SWIFT khác đã được ký do áp lực từ trên xuống với sự phê chuẩn nhanh chóng của chính phủ Đức.

Thỏa hiệp của EU bị Mỹ vi phạm

Các tài liệu của NSA từ hồ sơ của người thổi còi Edward Snowden bây giờ chỉ ra rằng thỏa hiệp đã đạt được với EU hình như đã và đang bị Mỹ phá hỏng. Một tài liệu từ năm 2011 rõ ràng chỉ ra mạng máy tính của SWIFT như một “mục tiêu” Sự thu thập dữ liệu bí mật cũng có liên quan tới phòng về “các hoạt động truy cập được tùy biến” của NSA.

Theo các tài liệu đó, một trong những biện pháp truy cập thống tin của SWIFT đã tồn tại từ 2006. Từ đó, nó đã có khả năng đọc “giao thông các máy in của SWIFT từ vô số các ngân hàng”.

Trong làn sóng các tiết lộ rằng NSA đã gài rệp cho các sứ quán EU ở New York và Washington, cuộc tấn công vào SWIFT có thể là sự kiểm thử sức ép chính tiếp theo đối với các mối quan hệ giữa chính phủ Mỹ và EU. NSA đã không bình luận về những lý lẽ mới nhất trước hạn chót in ấn của SPIEGEL vào thứ sáu.

Cuối tuần qua, Ủy viên hội đồng EU về nội vụ Cecilia Malmström nói rằng những người Mỹ nên “ngay lập tức và chính xác nói cho chúng tôi những gì đã xảy ra, và đặt tất cả các con bài lên bàn”. Nếu đúng là “họ chia sẻ thông tin với các cơ quan khác vì các mục đích khác với các mục đích được phác thảo trong thỏa thuận... thì chúng tôi sẽ phải xem xét việc kết thúc thỏa thuận đó”, người Thụy Điển đó đã nói sau khi đài TV Globo của Brazil lần đầu tiên nói về cuộc tấn công vào SWIFT vào ngày 08/09.

Jan Philipp Albrecht, một đại diện của Đảng Xanh ở Nghị viện châu Âu, đã nói về một “lỗ thủng mở của luật”. 4 trong số 7 cánh ở Nghị viện châu Âu đã cùng hợp sức làm gia tăng số lượng các lời kêu gọi treo thỏa thuận đó.

Xung đột cũng đặc biệt nhạy cảm vì các tài liệu tiết lộ sự liên quan sát sao của Kho bạc Mỹ trong việc lựa chọn các mục tiêu gián điệp của chương trình. Quả thực, theo các tài liệu, có một sự trao đổi nhân sự trong đó các nhà phân tích của NSA được chuyển giao trong một số tháng sang phòng phù hợp trong Kho bạc Mỹ.

Những tiết lộ của việc gián điệp trong các giao dịch thẻ tín dụng cũng cháy bỏng. Dưới tên mã “Dishfire”, cơ quan tình báo thu thập thông tin về các giao dịch thẻ tín dụng từ khoảng 70 ngân hàng khắp thế giới, hầu hết chúng ở các quốc gia đang lâm vào khủng hoảng, bao gồm các ngân hàng ở Ý, Tây Ban Nha và Hy Lạp. Người Mỹ cũng lợi dụng thực tế rằng nhiều ngân hàng sử dụng các thông điệp văn bản để thông báo cho các khách hàng giao dịch của họ. Chương trình Dishfire đã và đang chạy từ mùa xuân năm 2009.

Các tài liệu cũng chỉ ra rằng cơ quan tình báo nhằm vào các công ty thẻ tín dụng lớn, như công ty Mỹ Visa. Tại một hội nghị nội bộ vào năm 2010, ví dụ, các nhà phân tích của NSA đã cung cấp một mô tả chi tiết và mở rộng về cách mà họ đã tìm kiếm các điểm truy cập có khả năng trong mạng phức tạp mà Visa sử dụng để xử lý các giao dịch của mình - và từng được cho là thành công trong việc thâm nhập vào mạng của công ty đó.

Trong lúc trình chiếu, các nhà phân tích nói rằng mục tiêu là các giao dịch của các khách hàng của Visa ở châu Âu, Trung Đông và châu Phi, bổ sung thêm ý tưởng từng là để “thu thập, phân tích và tiêu thụ các dữ liệu giao dịch đối với các hiệp hội thẻ tín dụng có ưu tiên”. Một slide mô tả chi tiết cách mà qui trình xác thức cho từng công việc giao dịch, bắt đầu với một đầu đọc thẻ tín dụng trong một cửa hàng, tiếp đến thông qua ngân hàng và một bộ xử lý dữ liệu, và cuối cùng với tới bản thân công ty thẻ tín dụng đó. Một đồ thị sau đó chỉ ra “các điểm truy cập của sự thu thập” có khả năng.

Khi được SPIEGEL liên hệ, một người phát ngôn cho Visa đã trả lời, “Tập đoàn Visa không có cơ sở xử lý nào ở Trung Đông hay ở Anh”. Bổ sung thêm, bà ta nói: “Chúng tôi không nhận thức được về bất kỳ sự truy cập không được phép nào vào trong mạng của chúng tôi. Visa coi trọng an ninh dữ liệu và, để đáp lại bất kỳ ý định thâm nhập trái phép nào, chúng tôi tuân theo tất cả các biện pháp có sẵn ở mức độ đầy đủ của pháp luật. Hơn nữa, bản thân chính sách của Visa chỉ cung cấp thông tin giao dịch để trả lời cho một lệnh của tòa án hoặc các qui trình hợp pháp khác”.

Tuy nhiên, dữ liệu của Visa từ Trung Đông hình như kết thúc trong cơ sở dữ liệu của NSA. Chương trình gián điệp XKeyscore được sử dụng để lấy các dữ liệu trong khu vực từ mạng của Visa, theo một tài liệu.

Một dải rộng lớn các công ty thẻ tín dụng

Các nỗ lực rình mò của cơ quan này bây giờ tập trung vào nhiều hơn 1 nhà cung cấp. Theo một tài liệu khác, các dữ liệu giao dịch tự một dải rộng lớn các công ty thẻ tín dụng chảy vào cơ sở dữ liệu tài chính Tracfin của NSA. Điều này được cho là bao gồm các dữ liệu từ các qui trình xác thực thanh toán của Visa và MasterCard. Tất tần tật, “các dữ liệu thẻ tín dụng” và các thông điệp văn bản có liên quan chiếm tới 84% các tập hợp dữ liệu trong Tracfin vào tháng 09/2011.

MasterCard đã không bình luận với thời hạn chót khi in báo SPIEGEL.,

Đề tìm kiếm cách thức của chúng qua một rừng thông tin, các nhà phân tích Tracfin thậm chí có sách chỉ dẫn của riêng họ với “các mẹo tìm kiếm thẻ tín dụng”. Trên đỉnh của điều đó, các đặc vụ tình báo có công cụ điện tử của riêng họ cho phép họ kiểm tra độc lập và rất nhanh tính xác thực của các thẻ tín dụng.

Với tất cả sự hiển thị, NSA thu thập mọi điều mà cơ quan này có thể trong khu vực tài chính nhạy cảm này - ít nhất đó là thông điệp của một đại diện từ April. Cơ quan đó thiết lập để truy cập “một núi các dữ liệu tài chính toàn cầu”, sau đó các dữ liệu đó được đưa vào cơ sở dữ liệu Tracfin, người trình bày đã lưu ý. Hơn nữa, tác giả đã kết luận, nhờ những phân tích mangj và sử dụng chương trình gián điệp XKeyscore, các nhà phân tích của NSA đã trượt chân khắp giao thông được mã hóa của một nhà vận hành mạng tài chính rộng lớn ở Trung Đông.

Theo bài trình chiếu, NSA trước đó chỉ có khả năng giải mã các giao dịch thanh toán của các khách hàng của các ngân hàng, nhưng bây giờ họ có sự truy cập tới giao tiếp truyền thông được mã hóa bên trong nội boọ các văn phòng chi nhánh của công ty đó. Điều này “cung cấp một dòng mới các dữ liệu tài chính và các giao tiếp truyền thông nội bộ được mã hóa tiềm tàng” từ nhà cung cấp dịch vụ tài chính đó, các nhà phân tích đã kết luận với sự thỏa mãn. Dữ liệu của ngân hàng này tới từ các quốc gia mà có “mối quan tâm cao”. Điều thú vị để lưu ý là công ty bị ngắm đích cũng là một trong nhiều đối tác dịch vụ của SWIFT.

Các tài liệu tiết lộ cách mà sự truy cập ngắn hạn của các cơ quan tình báo tới thế giới tài chính có thể là, cũng như thực tế là sự mã hóa thực sự có thể thể hiện các vấn đề, ít nhất là các vấn đề tạm thời, cho sự gián điệp.

Theo một tài liệu, cơ quan đó đã có sự truy cập tới các dữ liệu từ Western Uni-on, một công ty quản lý chuyển khoản tiền ở hơn 200 công ty, trong một thời gian. Nhưng trong năm 2008 thì Western Uni-on đã bắt đầu bảo vệ dữ liệu của nó với sự mã hóa mức độ cao. Điều này đã làm cho sự truy cập hầu như không có khả năng, như các nhân viên của NSA nói trong một tài liệu.

In the summer of 2010, a Middle Eastern businessman wanted to transfer a large sum of money f-rom one country in the region to another. He wanted to send at least $50,000 (€37,500), and he had a very clear idea of how it should be done. The transaction could not be conducted via the United States, and the name of his bank would have to be kept secret -- those were his conditions.

Though the transfer was carried out precisely according to his instructions, it did not go unobserved. The transaction is listed in classified documents compiled by the US intelligence agency NSA that SPIEGEL has seen and that deal with the activities of the United States in the international financial sector. The documents show how comprehensively and effectively the intelligence agency can track global flows of money and store the information in a powerful database developed for this purpose.

"Follow the Money" is the name of the NSA branch that handles these matters. The name is reminiscent of the famous catchphrase by former FBI Associate Director Mark Felt, the whistleblower known as "Deep Throat" who offered the information to Bob Woodward and Carl Bernstein, the Washington Post reporters investigating the Watergate scandal in 1972.

Financial transfers are the "Achilles' heel" of terrorists, as NSA analysts note in an internal report. Additional fields of activity for their "financial intelligence" include tracking down illegal arms deliveries and keeping tabs on the increasingly lucrative domain of cybercrime. Tracing international flows of money could help reveal political crimes, expose acts of genocide and monitor whether sanctions are being respected.

Data Access vs. International Laws

"Money is the root of all evil," joke the intelligence agents. According to the classified documents, the spies' activities primarily focus on regions like Africa and the Middle East -- and their efforts often focus on targets that fall within their legal intelligence-gathering mandate. However, in the financial sector, just as in other areas, the NSA also relies on maximum data collection -- an approach that apparently leads to conflicts with national laws and international agreements.

Some members of the intelligence community even view spying in the global financial system with a certain amount of concern, as revealed by a document f-rom the NSA's British counterpart -- the Government Communications Headquarters (GCHQ) -- that deals with "financial data" f-rom a legal perspective and examines the organization's own collaboration with the NSA. According to the document, the collection, storage and sharing of "politically sensitive" data is a highly invasive measure since it includes "bulk data -- rich personal information. A lot of it is not about our targets."

Indeed, secret documents reveal that the main NSA financial database Tracfin, which collects the "Follow the Money" surveillance results on bank transfers, credit card transactions and money transfers, already had 180 million datasets by 2011. The corresponding figure in 2008 was merely 20 million. According to these documents, most Tracfin data is stored for five years.

Monitoring SWIFT

The classified documents show that the intelligence agency has several means of accessing the internal data traffic of the Society for Worldwide Interbank Financial Telecommunication (SWIFT), a cooperative used by more than 8,000 banks worldwide for their international transactions. The NSA specifically targets other institutes on an individual basis. Furthermore, the agency apparently has in-depth knowledge of the internal processes of credit card companies like Visa and MasterCard. What's more, even new, al-ternative currencies, as well as presumably anonymous means of payment like the Internet currency Bitcoin, rank among the targets of the American spies.

The collected information often provides a complete picture of individuals, including their movements, contacts and communication behavior. The success stories mentioned by the intelligence agency include operations that resulted in banks in the Arab world being placed on the US Treasury's blacklist.

In one case, the NSA provided proof that a bank was involved in illegal arms trading -- in another case, a financial institution was providing support to an authoritarian African regime.

The most politically explosive revelations, though, concern the agency's secret access to the SWIFT networks. Following extensive debates, in 2010 the European Uni-on signed the so-called SWIFT agreement with the US. F-rom its headquarters in Belgium, SWIFT handles international transactions for banks and other financial institutions. For many years following the 9/11 terrorist attacks, the US lobbied for access to this international financial data, which SWIFT virtually monopolizes worldwide.

An initial agreement failed in early 2010 after it was vetoed by the European Parliament. A few months later, a slightly watered-down SWIFT agreement was signed with the express approval of the German government.

EU Compromise Violated by US

NSA documents f-rom the archive of whistleblower Edward Snowden now show that the compromise reached with the EU is apparently being circumvented by the US. A document f-rom the year 2011 clearly designates the SWIFT computer network as a "target." The secret data collection also involves the NSA department for "tailored access operations."

According to the documents, one of the various means of accessing the SWIFT information has existed since 2006. Since then, it has been possible to read the "SWIFT printer traffic f-rom numerous banks."

In the wake of revelations that the NSA bugged the EU embassies in New York and Washington, the attack on SWIFT could be the next major stress test for relations between the US government and the European Uni-on. The NSA failed to comment on the latest allegations before SPIEGEL's printing deadline on Friday.

Late last week, EU Commissioner for Home Affairs Cecilia Malmström said that the Americans should "immediately and precisely tell us what has happened, and put all the cards on the table." If it's true "that they share information with other agencies for purposes other than those outlined in the agreement … we will have to consider ending the agreement," the Swede said after Brazilian broadcaster TV Globo first reported on the attack on SWIFT on Sept. 8.

Jan Philipp Albrecht, a Green Party representative in the European Parliament, spoke of an "open breach of law." Four out of seven factions in the European Parliament have joined the growing number of calls to suspend the agreement.

The conflict is also particularly sensitive because the documents reveal the close involvement of the US Treasury in se-lecting the program's spying targets. Indeed, according to the documents, there is an exchange of personnel in which NSA analysts are transferred for a number of months to the relevant department in the US Treasury.

The revelations of spying on credit card transactions are also incendiary. Under the codename "Dishfire," the intelligence agency collects information on credit card transactions f-rom some 70 banks worldwide, most of them in crisis-ridden countries, including banks in Italy, Spain and Greece. The Americans also take advantage of the fact that many banks use text messages to inform their customers of transactions. The Dishfire program has been running since spring 2009.

The documents also show that the intelligence agency targets large credit card companies, such as the US company Visa. At an internal conference in 2010, for instance, NSA analysts provided an extensive and detailed description of how they searched for possible points of access in the complex network that Visa uses to process its transactions -- and were allegedly successful in penetrating the company's network.

During the presentation, the analysts said that the target was the transactions of Visa customers in Europe, the Middle East and Africa, adding that the idea was to "collect, parse and ingest transactional data for priority credit card associations." One slide depicts in detail how the authorization process for each transaction works, starting with a credit card reader in a store, continuing via the bank and a data processor, and finally reaching the credit card company itself. A subsequent c-hart points to possible "collection access points."

When contacted by SPIEGEL, a spokeswoman for Visa responded, "Visa Inc. does not have a processing facility in the Middle East or the UK." In addition, she stated, "We are not aware of any unauthorized access into our network. Visa takes data security seriously and, in response to any attemption intrusion, we would pursue all available remedies to the fullest extent of the law. Further, it's Visa's policy to only provide transaction information in response to a subpoena or other valid legal process."

Nevertheless, Visa data f-rom the Middle East apparently ends up in the NSA database. The XKeyscore spying program is used to skim regional data f-rom the Visa network, according to a document.

A Wide Range of Credit Card Companies

The agency's snooping efforts now focus on more than one provider. According to another document, transaction data f-rom a wide range of credit card companies flows into the NSA financial database Tracfin. This allegedly includes data f-rom payment authorization processes by Visa and MasterCard. All in all, "credit card data" and related text messages made up 84 percent of the datasets within Tracfin in September 2011.

MasterCard did not comment by SPIEGEL's printing deadline.

In order to find their way through the jungle of information, Tracfin analysts even have their own manual for "credit card tap search tips." On top of that, the intelligence agents have their own electronic tool that allows them to independently and very rapidly verify the authenticity of credit cards.

By all appearances, the NSA collects everything that it can in the sensitive financial sector -- at least that's the message of a presentation f-rom April. The agency sets out to access "bulk global financial data," which is then fed into the Tracfin database, the presenter noted. Furthermore, the author concluded, thanks to network analyses and the use of the XKeyscore spying program, NSA analysts had stumbled across the encrypted traffic of a large financial network operator in the Middle East.

According to the presentation, the NSA was previously only able to decrypt payment transactions by bank customers, but now they have access to the internal encrypted communication of the company's branch offices. This "provides a new stream of financial data and potentially encrypted internal communications" f-rom the financial service provider, the analysts concluded with satisfaction. This bank data comes f-rom countries that are of "high interest." It's interesting to note that the targeted company is also one of the many SWIFT service partners.

The documents reveal how short-lived intelligence agencies' access to the financial world can be, as well as the fact that encryption actually can present problems, at least temporary ones, for the spies. According to one document, the agency had access to data f-rom Western Uni-on, a company that manages money transfers in over 200 countries, for quite some time. But in 2008 Western Uni-on began to protect its data with high-grade encryption. This made access virtually impossible, as NSA staff members complain in one paper.

Dịch: Lê Trung Nghĩa

letrungnghia.foss@gmail.com

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Về Blog này

Blog này được chuyển đổi từ http://blog.yahoo.com/letrungnghia trên Yahoo Blog sang sử dụng NukeViet sau khi Yahoo Blog đóng cửa tại Việt Nam ngày 17/01/2013.Kể từ ngày 07/02/2013, thông tin trên Blog được cập nhật tiếp tục trở lại với sự hỗ trợ kỹ thuật và đặt chỗ hosting của nhóm phát triển...

Bài đọc nhiều nhất trong năm
Thăm dò ý kiến

Bạn quan tâm gì nhất ở mã nguồn mở?

Thống kê truy cập
  • Đang truy cập5
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm4
  • Hôm nay29
  • Tháng hiện tại71,897
  • Tổng lượt truy cập17,134,217
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây