Tên mã 'Apalachee': Nước Mỹ gián điệp châu Âu và Liên hiệp quốc thế nào - Phần 2 và hết

Thứ sáu - 06/09/2013 06:07
P { margin-bottom: 0.21cm; }A:link { }

Codename 'Apalachee': How America Spies on Europe and the UN

By Laura Poitras, Marcel Rosenbach and Holger Stark

August 26, 2013 – 11:58 AM

Theo: http://www.spiegel.de/international/world/secret-nsa-documents-show-how-the-us-spies-on-europe-and-the-un-a-918625.html

Bài được đưa lên Internet ngày: 28/08/2013

Phần 2: 'Những người bạn tốt nhất' ở NSA

Part 2: 'Best Friends' at the NSA

Lời người dịch: NSA đã thành công trong việc gián điệp EU và Liên hiệp quốc. Trích đoạn: “Hơn nữa, các kỹ thuật viên của NSA đang làm việc cho chương trình Blarney đã xoay xở để giải mã hệ thống hội nghị qua video (VTC) nội bộ của UN. Sự kết hợp truy cập mới này tới UN và mã của mã hóa bị phá đã dẫn tới “một sự tiến bộ vượt bậc trong chất lượng dữ liệu VTC và khả năng giải mã giao thông VTC”, các đặc vụ của NSA đã lưu ý với sự thỏa mãn to lớn: “Giao thông này đang đưa chúng tôi vào các VTC nội bộ của UN”. Chỉ trong vòng 3 tuần, số lượng các giao tiếp truyền thông được giải mã đã gia tăng từ 12 lên 458”. “Khi tờ SPIEGEL đã nêu trong bức điện tín bí mật vào năm 2010, Bộ Ngoại giao đã cố gắng hóa giải sự chỉ trích bằng việc nói rằng bộ đã chỉ giúp các cơ quan khác. Dù trong thực tế, như các tài liệu của NSA bây giờ chỉ ra rõ ràng, chúng đã phục vụ như là cơ sở cho các hoạt động giấu giếm khác nhau nhằm vào UN và các quốc gia khác”. Và phản ứng quyết liệt từ châu Âu: “Sự gián điệp đó là “tuyệt đối không thể chấp nhận được”, Bộ trưởng Ngoại giao Pháp Laurent Fabius đã phản đối kịch liệt sau khi được biết rằng sứ quán Pháp ở Washington cũng đã nằm trong danh sách giám sát. “Chúng tôi không thể thương thảo về một thị trường rộng lớn xuyên Đại Tây Dương nếu có nghi ngờ dù nhỏ nhất rằng các đối tác của chúng tôi đang gián điệp các văn phòng của người đứng đầu thương thảo của chúng tôi”, Ủy viên Ủy ban châu Âu về Tư pháp Viviane Reding giận dữ nói. Thậm chí một chính trị gia bảo thủ như chủ tịch của Ủy ban Đối Ngoại Nghị viện châu Âu ở Brussels, Elmar Brok - một thành viên của Liên minh Dân chủ Thiên chúa giáo (CDU) bảo thủ của Thủ tướng Đức Angela Markel - đã nói về một “sự mất lòng tin khổng lồ”. Các nghị sỹ quốc hội khác đã đe dọa ép Mỹ bằng việc treo các cuộc nói chuyện về một hiệp định thương mại tự do...”. Xem các phần [01] và [02]. Xem thêm: 'Chương trình gián điệp PRISM trên không gian mạng'.

Gray từng trên đường đi tới Brussels như là đại sứ mới của Mỹ ở EU. Trước khi ông rời nước này, ông đã được mời trao đổi thông tin với phòng của NSA ở Fort Meade, nơi mà ông từng được phép chọn trong chiếc hòm của quý của họ. Ngài đại sứ đã “được báo cho biết về các khả năng và hạn chế của NSA trong việc thu thập các giao tiếp truyền thông ở châu Âu”, các tài liệu nêu.

Gray đã được trình bày với một bộ sưu tập các báo cáo có gài rệp và có chặn đường, có liên quan tới ngoại giao, kinh doanh và thương mại nước ngoài cùng với các thông tin về các mối liên hệ của ông trong tương lai ở EU. “Tôi đã không biết là tôi có thể nhận được các thông tin chi tiết như vậy”, ngài đại sứ nói sau đó với sự ngạc nhiên, theo các tài liệu của NSA. Điều đó từng là “thần thoại”, ông đã nói với họ, bổ sung thêm: “Các anh là những người ở NSA đang trở thành những người bạn mới thân nhất của tôi”.

Ngoài sự thâm nhập của họ đối với EU, những người Mỹ cũng có quan tâm cao độ trong tình báo về UN và Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế, IAEA. IAEA từng được xếp ở mức “1” trong lĩnh vực kiểm soát vũ trang, trong khi trọng tâm nhằm vào UN là về chính sách đối ngoại (“2”) cùng với các quyền con người, tội phạm chiến tranh, các vấn đề môi trường và các tư liệu thô (đều được xếp hạng “3”).

NSA có đội riêng của nó nằm ở UN, với từng trong số các chuyên gia được ngụy trang như các là các nhà ngoại giao.

Một đội bí mật từ Washington thường tới thành phố để nhấn mạnh thứ hạng của độ trước từng phiên họp của Đại hội đồng.

Nhưng những người Mỹ cũng nghe lén bất kỳ ở đâu có thể theo từng ngày - và họ đã và đang đặc biệt thành công nhiều lúc, khi mà phòng truyền thông tự hào nói hồi tháng 06/2012. Trong một báo cáo hiện trạng họ đã viết rằng họ đã giành được “sự truy cập mới tới giao tiếp truyền thông nội bộ của UN”.

Các gián điệp gián điệp các gián điệp

Hơn nữa, các kỹ thuật viên của NSA đang làm việc cho chương trình Blarney đã xoay xở để giải mã hệ thống hội nghị qua video (VTC) nội bộ của UN. Sự kết hợp truy cập mới này tới UN và mã của mã hóa bị phá đã dẫn tới “một sự tiến bộ vượt bậc trong chất lượng dữ liệu VTC và khả năng giải mã giao thông VTC”, các đặc vụ của NSA đã lưu ý với sự thỏa mãn to lớn: “Giao thông này đang đưa chúng tôi vào các VTC nội bộ của UN”. Chỉ trong vòng 3 tuần, số lượng các giao tiếp truyền thông được giải mã đã gia tăng từ 12 lên 458.

Sự gián điệp ngẫu nhiên này gần với sự lố bịch theo cách mà có thể vừa khít tuyệt vời với một tiểu thuyết của John le Carré. Theo một báo cáo nội bộ, NSA đã chộp được gián điệp Trung Quốc trong UN vào năm 2011. NSA đã xử trí để thâm nhập các phòng thủ của các kẻ địch của họ và “chui vào được sự thu thập tình báo dấu hiệu - SIGINT của Trung Quốc”, như nó nói trong một tài liệu mô tả cách mà các gián điệp đã gián điệp các gián điệp. Dựa vào nguồn này, NSA được cho là đã giành được sự truy cập tới 3 báo cáo về “những sự kiện hiện hành có mức độ quan trọng cao và có sự quan tâm cao”.

Các tài liệu nội bộ của NSA tương xứng với những chỉ thị từ Bộ Ngoại giao, như Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ Hillary Clinton đã ký vào tháng 07/2009. Với báo cáo 29 trang được gọi là “Báo cáo và các nhu cầu thu thập: Liên hiệp quốc”, Bộ Ngoại giao đã kêu gọi các nhà ngoại giao của mình thu thập thông tin về các tay chơi chính của UN.

Theo các tài liệu này, các nhà ngoại giao đã được yêu cầu thu thập các số điện thoại, điện thoại di động, máy nhắn tin và máy fax. Họ được được kêu gọi tích lũy các danh mục điện thoại và thư điện tử, thẻ tín dụng và số lượng các khách hàng bay thường xuyên, các bảng phân công nhiệm vụ, các mật khẩu và thậm chí cả các dữ liệu sinh trắc học.

Khi tờ SPIEGEL đã nêu trong bức điện tín bí mật vào năm 2010, Bộ Ngoại giao đã cố gắng hóa giải sự chỉ trích bằng việc nói rằng bộ đã chỉ giúp các cơ quan khác. Dù trong thực tế, như các tài liệu của NSA bây giờ chỉ ra rõ ràng, chúng đã phục vụ như là cơ sở cho các hoạt động giấu giếm khác nhau nhằm vào UN và các quốc gia khác.

Các chuyên gia ở UN từ lâu đã nghi ngờ rằng tổ chức này đã trở thành một cái lò hoạt động cho các cơ quan tình báo khác nhau. Sau khi Thủ tướng Anh Tony Blair từ nhiệm, cựu Bộ trưởng Ngoại giao Anh về Phát triển Quốc tế Clare Short đã thừa nhận rằng trong thời gian chuẩn bị cho cuộc chiến tranh Iraq năm 2003 bàn đã thấy các ghi chép các cuộc thảo luận của Tổng thư ký UN khi đó là ông Kofi Annan.

Rình mò các đối tác

Tuyên bố ngắn gọn đã làm bật lên một phản ứng kịch liệt khi mà nó đã được đưa ra, bây giờ đã được khẳng định lần đầu tiên từ NSA. Theo một tài liệu nội bộ, các kết quả tình báo đã có một tác động chính lên “các chiến thuật thương thảo của người Mỹ ở UN” có liên quan tới chiến tranh Iraq. Nhờ các cuộc hội thoại bị chặn, NSA được cho là đã có khả năng thông báo cho Bộ Ngoại giao Mỹ và đại sứ Mỹ ở UN với một mức độ chắc chắn cao rằng đa số theo yêu cầu đã được đảm bảo trước khi biểu quyết đã được giữ trong nghị quyết tương ứng của UN.

Việc rình mò các đối tác thương thảo vì thế đáng làm và NSA tham gia trong hoạt động này khắp thế giới, và không chỉ ở nước Mỹ. Có các cổng nghe lén bí mật tại 80 đại sứ quán và lãnh sự quán Mỹ trên khắp thế giới, được tham chiếu nội bộ tới như là “Dịch vụ Thu thập Đặc biệt” (SCS) và được vận hành chung với CIA.

Sự thể hiện của các đơn vị gián điệp đó xếp hạng trong số các bí mật được canh phòng tốt nhất của cơ quan này. Sau tất cả, chúng là bấp bênh không ổn định về mặt chính trị: có rất ít các trường hợp ở đó sử dụng của chúng là được phép của các nước chủ sở tại địa phương.

Các đội nhỏ của SCS (phương châm: “Cảnh giác giữ theo dõi khắp thế giới”) chặn các giao tiếp truyền thông ở các nước chủ nhà của họ. Các ăng ten và các vật hình đĩa được yêu cầu đó thường được ngụy trang.

Theo các tài liệu được SPIEGEL thấy, “các hệ thống thu thập giấu giếm” như vậy, như chúng được tham chiếu nội bộ tới ở NSA, có thể được giấu kín đằng sau “các cái lều duy tu mái nhà” trong các tòa nhà đại sứ quán. Các hoạt động giám sát kỹ thuật bí mật cao độ trong các phái đoàn ngoại giao như các đại sứ quán và lãnh sự quán được tham chiếu trong nội bộ NSA dưới tên mã "Stateroom".

Các đội SCS thường được ngụy trang như các nhà ngoại giao và nhiệm vụ thực sự của họ là “không được biết đối với đa số các nhân viên ngoại giao”. Theo các tài liệu của Snowden, một nhánh SCS như vậy tồn tại ở Frankfurt, nhánh khác ở Vienna. Sự tồn tại của các đơn vị gài rệp trong các đại sứ quán và lãnh sự quán được giữ bí mật dưới mọi hoàn cảnh, như nó nói trong tư liệu: Nếu nó bị rò rỉ, thì điều này có thể “gây ra thiệt hại nghiêm trọng cho các mối quan hệ giữa Mỹ và một chính phủ nước ngoài”.

'Ngươi đừng có bị chộp'

Với một ít ngoại lệ, việc nghe lén điện tử không chỉ mâu thuẫn với luật ngoại giao, mà còn cả với các thỏa thuận quốc tế. Hiệp định về các Quyền ưu tiên và Miễn trừ của UN năm 1946, cũng như Công ước Vienna về Quan hệ Ngoại giao 1961, đã được thiết lập từ lâu rằng không biện pháp gián điệp nào sẽ được sử dụng. Hơn nữa, Mỹ và UN đã ký một thỏa thuận trong năm 1947 qui định tất cả các hoạt động giấu giếm.

Nhưng thậm chí trong các giới chức của UN thì việc gián điệp một chút ít luôn được xem như là một sự phòng thủ nhỏ bé và, theo các tuyên bố được các cựu nhân viên chính phủ đưa ra, những người Mỹ đã không bao giờ chú ý nhiều tới các chính phủ. Nhưng điều này có thể thay đổi với những tiết lộ về việc gián điệp của Mỹ đối với EU. “Mỹ đã vi phạm sửa đổi bổ sung số 11 về nghề nghiệp của chúng tôi”, một quan chức cao cấp tình báo Mỹ nói: “Ngươi đừng có bị chộp”.

Scandal gián điệp đã gây căng thẳng cho các mối quan hệ giữa các đối tác xuyên Đại Tây Dương hơn bất kỳ vấn đề an ninh - chính trị nào khác trong lịch sử gần đây. Sự gián điệp đó là “tuyệt đối không thể chấp nhận được”, Bộ trưởng Ngoại giao Pháp Laurent Fabius đã phản đối kịch liệt sau khi được biết rằng sứ quán Pháp ở Washington cũng đã nằm trong danh sách giám sát. “Chúng tôi không thể thương thảo về một thị trường rộng lớn xuyên Đại Tây Dương nếu có nghi ngờ dù nhỏ nhất rằng các đối tác của chúng tôi đang gián điệp các văn phòng của người đứng đầu thương thảo của chúng tôi”, Ủy viên Ủy ban châu Âu về Tư pháp Viviane Reding giận dữ nói.

Thậm chí một chính trị gia bảo thủ như chủ tịch của Ủy ban Đối Ngoại Nghị viện châu Âu ở Brussels, Elmar Brok - một thành viên của Liên minh Dân chủ Thiên chúa giáo (CDU) bảo thủ của Thủ tướng Đức Angela Markel - đã nói về một “sự mất lòng tin khổng lồ”. Các nghị sỹ quốc hội khác đã đe dọa ép Mỹ bằng việc treo các cuộc nói chuyện về một hiệp định thương mại tự do, và một phái đoàn EU đã đi Washington và đối chất với những người Mỹ với những lý lẽ đó.

Làm sạch?

Các cuộc nói chuyện đã được lên lịch sẽ được diễn ra vào tháng 9. Cuộc thử này sẽ là liệu chính phủ Mỹ có được chuẩn bị để đưa ra cho EU một thỏa thuận không gián điệp tương tự như thỏa thuận hiện đang được thương thảo với chính phủ Đức hay không - và theo đó các 2 đối tác giao kèo cam kết không gián điệp lẫn nhau.

Một thỏa thuận như vậy tất nhiên có thể cũng bị vi phạm, nhưng nó ít nhất có thể đưa ra cho châu Âu một chút ít sự bảo vệ. Đối với những người Mỹ, nó có thể có nghĩa là việc công bố lại quan điểm nội bộ rõ ràng của EU. Vẫn còn được xem liệu chính quyền Obama có được chuẩn bị để thực hiện bước này hay không, bất chấp các tuyên bố trang nghiêm của tổng thống rằng sự giám sát tập trung vào chống chủ nghĩa khủng bố. Một người phát ngôn của Nhà Trắng đã nói cho tờ SPIEGEL rằng chính phủ Mỹ sẽ trả lời cho các lý lẽ “thông qua các kênh ngoại giao”, và bổ sung thêm: “Chúng tôi đã làm cho nó rõ ràng rằng chúng tôi thu thập tình báo nước ngoài chỉ giống như bất kỳ quốc gia nào khác”.

Hôm thứ hai tuần trước, thang máy đã dừng ở tầng 26 của tòa nhà EU ở Đại lộ số 3 ở New York. Giám đốc báo chí Matthews đã dẫn đường qua khu vực làm việc của phái đoàn, nằm cao trên Sông Đông. Những người tìm cách truy cập tới vùng này phải đi qua các điểm kiểm soát bao gồm một số phòng được làm với các cửa kính chống đạn. Từng cửa ra vào chỉ mở sau khi cửa mà vừa đi qua đã được khóa lại. Một ít vấn đề xa hơn, ở bên phải, là phòng máy chủ, nơi các đèn đỏ đang nhấp nháy. Các hệ thống an ninh là mới và chỉ được cài đặt trong vài tuần qua sau khi tờ SPIEGEL lần đầu nói về những cố gắng gián điệp lên EU. EU đã tung ra một cuộc điều tra, nhắc nhở các kỹ thuật viên tìm kiếm các lỗi và kiểm tra mạng máy tính.

Vào tháng 9, đại sứ Mỹ ở UN Samantha Power sẽ thăm các văn phòng EU. Hiệp định thương mại tự do Mỹ - EU sẽ nằm trong chương trình nghị sự - những cũng cả công việc gián điệp nữa.

Nếu các chuyên gia an ninh của châu Âu làm mọi điều đúng, thì có thể sẽ là - lần đầu tiên từ đã lâu - những người Mỹ sẽ không biết những gì mong đợi.

Được Paul Cohen dịch từ tiếng Đức

Gray was on his way to Brussels as the new US ambassador to the EU. Before he left the country, he was invited by the corresponding NSA department to Fort Meade, whe-re he was allowed to peek inside their treasure chest. The ambassador was "apprised of NSA's capabilities and limitations in collecting communications in Europe," the documents note.

Gray was presented with a se-lection of intercepted and bugged reports relating to diplomacy, business and foreign trade along with information on his future contacts at the EU. "I had no idea I would receive such detailed information," the ambassador said afterwards in amazement, according to NSA documents. That was "fabulous," he told them, adding: "You people at the NSA are becoming my new best friends."

Beyond their infiltration of the EU, the Americans are also highly interested in intelligence on the UN and the International Atomic Energy Agency, IAEA. The IAEA has been given a red "1" in the area of arms control, while the focus at the UN is on foreign policy ("2") along with human rights, war crimes, environment issues and raw materials (each "3").

The NSA has its own team stationed at the UN, with each of the specialists disguised as diplomats. A secret crew f-rom Washington regularly comes to town to bolster the team's ranks before each session of the General Assembly.

But the Americans also eavesd-rop whe-rever possible during the day-to-day -- and they have been particularly successful at it for quite some time, as the corresponding department proudly reported in June 2012. In a status report they wrote that they had gained "a new access to internal United Nations communication."

Spies Spying on the Spies

Furthermore, NSA technicians working for the Blarney program have managed to decrypt the UN's internal video teleconferencing (VTC) system. The combination of this new access to the UN and the cracked encryption code have led to "a dramatic improvement in VTC data quality and (the) ability to decrypt the VTC traffic," the NSA agents noted with great satisfaction: "This traffic is getting us internal UN VTCs (yay!)." Within just under three weeks, the number of decrypted communications increased f-rom 12 to 458.

Occasionally this espionage verges on the absurd in a manner that would fit in perfectly with a John le Carré novel. According to an internal report, the NSA caught the Chinese spying on the UN in 2011. The NSA managed to penetrate their adversary's defenses and "tap into Chinese SIGINT (signals intelligence) collection," as it says in a document that describes how spies were spying on spies. Based on this source, the NSA has allegedly gained access to three reports on "high interest, high profile current events."

The internal NSA documents correspond to instructions f-rom the State Department, which then-US Secretary of State Hillary Clinton signed off on in July 2009. With the 29-page report called "Reporting and Collection Needs: The United Nations," the State Department called on its diplomats to collect information on key players of the UN.

According to this document, the diplomats were asked to gather numbers for phones, mobiles, pagers and fax machines. They were called on to amass phone and email directories, credit card and frequent-flier customer numbers, duty rosters, passwords and even biometric data.

When SPIEGEL reported on the confidential cable back in 2010, the State Department tried to deflect the criticism by saying that it was merely helping out other agencies. In reality, though, as the NSA documents now clearly show, they served as the basis for various clandestine operations targeting the UN and other countries.

Experts on the UN have long suspected that the organization has become a hotbed of activity for various intelligence agencies. After leaving Prime Minister Tony Blair's cabinet, former British Secretary of State for International Development Clare Short admitted that in the run-up to the Iraq War in 2003 she had seen transcripts of conversations by then-UN Secretary-General Kofi Annan.

Snooping on Partners

Short's statement, which sparked a vehement reaction at the time it was made, has now been confirmed for the first time by the NSA. According to an internal document, the intelligence results had a key influence on "American negotiating tactics at the UN" in connection with the Iraq War. Thanks to the intercepted conversations, the NSA was allegedly able to inform the US State Department and the American Ambassador to the UN with a high degree of certainty that the required majority had been secured before the vote was held on the corresponding UN resolution.

Snooping on negotiating partners is so rewarding that the NSA engages in this activity around the world, and not just on its home turf. There are secret eavesd-ropping posts in 80 US embassies and consulates around the world, internally referred to as the "Special Collection Service" (SCS) and jointly operated with the CIA.

The presence of these spying units ranks among the agency's best-guarded secrets. After all, they are politically precarious: There are very few cases in which their use has been authorized by the local host countries.

The small SCS teams (motto: "Vigilantly keeping watch around the world") intercept communications in their host countries. The required antennas and dishes are usually disguised. According to the documents seen by SPIEGEL, such "concealed collection systems" as they are internally referred to at the NSA, can be hidden behind "roof maintenance sheds" on embassy buildings. Highly classified technical surveillance operations in diplomatic missions such as embassies and consulates are referred to internally in the NSA under the codename "Stateroom."

The SCS teams are often disguised as diplomats and their actual mission is "not known by the majority of the diplomatic staff." According to the Snowden documents, such an SCS branch exists in Frankfurt, another one in Vienna. The existence of bugging units in embassies and consulates is to be kept secret under all circumstances, as it says in the material: If it were leaked, this would "cause serious harm to relations between the US and a foreign government."

'Thou Shalt Not Get Caught'

With few exceptions, this electronic eavesd-ropping not only contravenes the diplomatic code, but also international agreements. The Convention on the Privileges and Immunities of the United Nations of 1946, as well as the Vienna Convention on Diplomatic Relations of 1961, long ago established that no espionage methods are to be used. What's more, the US and the UN signed an agreement in 1947 that rules out all undercover operations.

But even in UN circles a little bit of spying has always been viewed as a minor offense and, according to statements made by former government employees, the Americans have never paid much attention to the agreements. But this could change with the revelations of US spying on the EU. "The US has violated the 11th commandment of our profession," says a high-ranking US intelligence official: "Thou shalt not get caught."

The spying scandal has strained relations between the trans-Atlantic partners more than any other security-policy issue in recent history. The espionage is "absolutely unacceptable," French Foreign Minister Laurent Fabius inveighed after it became known that the French embassy in Washington was also on the surveillance list. "We cannot negotiate on a large trans-Atlantic market if there is the slightest suspicion that our partners are spying on the offices of our chief negotiator," European Commissioner for Justice Viviane Reding angrily said.

Even a conservative politician like the chairman of the Foreign Affairs Committee at the European Parliament in Brussels, Elmar Brok -- a member of German Chancellor Angela Merkel's conservative Christian Democratic Uni-on (CDU) -- spoke of an "enormous loss of trust." Other parliamentarians have threatened to pressure the US by suspending talks on a free trade agreement, and an EU delegation has traveled to Washington and confronted the Americans with the allegations.

Clean?

The talks are scheduled to resume in September. The litmus test will be whether the American government is prepared to offer the EU a no-spy agreement similar to the one that is currently being negotiated with the German government -- and in which both contracting partners pledge not to spy on each other.

Such an agreement can of course also be violated, but it would at least offer the Europeans a modicum of protection. For the Americans, it would mean renouncing exclusive inside views of the EU. It remains to be seen whether the Obama administration is prepared to take this step, despite the president's solemn statements that the surveillance focuses on counter-terrorism. A spokeswoman for the White House told SPIEGEL that the American government will respond to the allegations "via diplomatic channels," adding: "We have made it clear that we gather intelligence abroad just like any other nation."

On Monday of last week, the elevator stopped on the 26th floor of the EU's building on Third Avenue in New York. Press officer Matthews led the way through the delegation's working area, located high above the East River. Those seeking access to this zone must pass through checkpoints consisting of a number of doors made of bulletproof glass. Each door only opens after the door that has just been passed through is locked. A few meters further on, on the right, is the server room, whe-re red lights are blinking. The security systems are new and were just installed over the past few weeks after SPIEGEL first reported on attempts to spy on the EU. The EU has launched an investigation, prompting technicians to search for bugs and check the computer network.

In September, America's Ambassador to the UN Samantha Power will visit the EU offices. The American-European free trade agreement will be on the agenda -- but also the espionage affair.

If the European security experts do everything right, it could be that -- for the first time in a long time -- the Americans won't know what to expect.

Translated f-rom the German by Paul Cohen

Dịch: Lê Trung Nghĩa

letrungnghia.foss@gmail.com

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Về Blog này

Blog này được chuyển đổi từ http://blog.yahoo.com/letrungnghia trên Yahoo Blog sang sử dụng NukeViet sau khi Yahoo Blog đóng cửa tại Việt Nam ngày 17/01/2013.Kể từ ngày 07/02/2013, thông tin trên Blog được cập nhật tiếp tục trở lại với sự hỗ trợ kỹ thuật và đặt chỗ hosting của nhóm phát triển...

Bài đọc nhiều nhất trong năm
Thăm dò ý kiến

Bạn quan tâm gì nhất ở mã nguồn mở?

Thống kê truy cập
  • Đang truy cập30
  • Máy chủ tìm kiếm3
  • Khách viếng thăm27
  • Hôm nay5,467
  • Tháng hiện tại5,467
  • Tổng lượt truy cập16,090,900
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây