Edward Snowden không là chuyện, số phận của Internet mới là chuyện

Thứ sáu - 09/08/2013 05:52
P { margin-bottom: 0.21cm; }A:link { }

Edward Snowden's not the story. The fate of the internet is

Báo chí đã đánh mất mưu đồ đối với các tiết lộ của Snowden. Thực tế là mạng lưới được kết thúc như một mạng toàn cầu và các dịch vụ đám mây của các hãng Mỹ có thể không được tin cậy nữa.

The press has lost the plot over the Snowden revelations. The fact is that the net is finished as a global network and that US firms' cloud services cannot be trusted

By John Naughton, The Observer, Sunday 28 July 2013

Theo: http://www.guardian.co.uk/technology/2013/jul/28/edward-snowden-death-of-internet

Bài được đưa lên Internet ngày: 28/07/2013

Lời người dịch: Vụ PRISM mà Snowden đã tiết lộ, có thể sẽ có các hệ quả khác thường mà tác giả đã nêu như sau: (1) những ngày Internet như là một mạng toàn cầu thực thụ sẽ là con số hữu hạn; (2) vấn đề điều hành Internet sẽ trở nên rất hay sinh sự. Biết rằng chúng ta bây giờ biết về cách mà Mỹ và các phó vương của nó đã và đang lạm dụng vị thế ưu tiên của họ trong hạ tầng toàn cầu, ý tưởng là các sức mạnh phương tây có thể được phép tiếp tục kiểm soát nó đã trở nên không còn biện hộ được; (3) như Evgeny Morozov đã chỉ ra, “chương trình nghị sự về tự do Internet” của chính quyền Obama đã và đang được phơi ra như là mặt nghiêng của kẻ bề trên. “Hôm nay”, ông viết, “thuật hùng biện của chương trình nghị sự tự do Internet trông đáng tin cậy như 'chương trình nghị sự các quyền tự do' của George Bush sau vụ nhà tù Abu Ghraib vậy”.Vì thế khi mà giám đốc thông tin đề xuất sử dụng đám mây Amazon hay Google như một kho lưu trữ dữ liệu cho các tài liệu bí mật của công ty bạn, hãy nói cho ông ta nơi để đệ trình đề xuất đó. Trong máy hủy giấy”. Xem thêm: 'Chương trình gián điệp PRISM trên không gian mạng'.

Hãy nhắc lại sau tôi: Edward Snowden không phải là chuyện. Câu chuyện là những gì anh ta đã tiết lộ về việc có đường dây ẩn thế giới kết nối mạng của chúng ta. Sự hiểu thấu này dường như đã vượt ra khỏi hầu hết các phương tiện truyền thông dòng chính của thế giới, vì những lý do mà giải thoát cho tôi nhưng có thể đã không làm Evelyn Wauth ngạc nhiên, sự khinh thường của ông đối với các phóng viên từng là một trong ít đặc tính được ưa chuộng của ông. Sự giải thích rõ ràng là: sự ngu dốt không thể sửa được; sự cấp bách để cá nhân hóa các câu chuyện; hoặc sự khờ dại cả tin trong việc nuốt sự quay vòng của chính phủ Mỹ, nó gắn nhãn cho Snowden như một gián điệp thay vì một người nói lên sự sai trái.

Theo một cách nào đó, không thành vấn đề vì sao các phương tiện truyền thông đánh mất vị thơm. Đâu là những vấn đề mà họ đã làm. Như với một dịch vụ công cộng, hãy để chúng ta tóm tắt lại những gì Snowden đã đạt được cho tới nay.

Không có anh ta, chúng ta có lẽ không biết làm thế nào mà Cơ quan An ninh Quốc gia - NSA (National Security Agency) từng có khả năng truy cập được các thư điện tử, các tài khoản Facebook và các video của các công dân khắp toàn cầu; hoặc làm thế nào mà nó đã có được một cách bí mật các bản ghi điện thoại của hàng triệu người Mỹ; hoặc làm thế nào, thông qua một tòa án bí mật, nó từng có khả năng uốn tới 9 công ty Internet Mỹ cho các yêu cầu của nó để truy cập được tới các dữ liệu của những người sử dụng của các công ty đó.

Tương tự, không có Snowden, chúng ta có thể không đang tranh cãi liệu chính phủ Mỹ có nên biến sự giám sát thành một việc kinh doanh khổng lồ, được tư nhân hóa, chào các hợp đồng khai thác dữ liệu cho các nhà thầu tư nhân như Booz Allen Hamilton và, trong quá trình, sự phát quang an ninh mức cao tới hàng ngàn người mà họ sẽ không có nó. Cuối cùng, có thể sẽ không có cuộc tranh luận nghiêm tức giữa châu Âu (ngoại trừ Anh, nước mà trong vấn đề này chỉ là một nhánh của Mỹ ở nước ngoài) và nước Mỹ về đâu là sự cân bằng phù hợp giữa các quyền tự do và an ninh.

Chúng là những kết quả đầu ra khá đáng kể và chúng chỉ là những hậu quả hàng đầu tiên đối với các hoạt động của Snowden. Xa tới mức mà hầu hết các phương tiện truyền thông đại chúng của chúng ta có quan tâm, dù, chúng đã đi qua phần lớn không có ai để ý tới. Thay vào đó, chúng ta đã được nuôi dưỡng bằng một dòng nhất quán các chất sền sệt của giới báo chí - sự đoán chừng về các kế hoạch di chuyển của Snowden, các yêu cầu tị nạn, tình trạng tinh thần, hình thức vật lý, … Góc “lợi ích con người” đã là chủ câu chuyện thực tế, nó là những gì mà những tiết lộ về NSA nói cho chúng ta về cách mà thế giới được kết nối của chúng ta thực sự làm việc và đường hướng trong đó nó hướng tới.

Như một thuốc giải độc, đây là một số điều chúng ta nên suy nghĩ như là một kết quả của những gì chúng ta đã học được cho tới nay.

Trước hết là những ngày Internet như là một mạng toàn cầu thực thụ sẽ là con số hữu hạn. Từng luôn có một khả năng là hệ thống đó cuối cùng có lẽ sẽ được Balkan hóa, nghĩa là được chia thành một số mạng phụ theo vùng địa lý hoặc được xác định theo các quyền tài phán khi các xã hội như Trung Quốc, Nga, Iran và các nhà nước Hồi giáo khác đã quyết định rằng họ cần phải kiểm soát cách mà các công dân của họ giao tiếp. Bây giờ, sự Balkan hóa là một điều chắc chắn.

Thứ 2, vấn đề điều hành Internet sẽ trở nên rất hay sinh sự. Biết rằng chúng ta bây giờ biết về cách mà Mỹ và các phó vương của nó đã và đang lạm dụng vị thế ưu tiên của họ trong hạ tầng toàn cầu, ý tưởng là các sức mạnh phương tây có thể được phép tiếp tục kiểm soát nó đã trở nên không còn biện hộ được.

Thứ 3, như Evgeny Morozov đã chỉ ra, “chương trình nghị sự về tự do Internet” của chính quyền Obama đã và đang được phơi ra như là mặt nghiêng của kẻ bề trên. “Hôm nay”, ông viết, “thuật hùng biện của chương trình nghị sự tự do Internet trông đáng tin cậy như 'chương trình nghị sự các quyền tự do' của George Bush sau vụ nhà tù Abu Ghraib vậy”.

Tất cả những điều đó đều ở mức nhà nước quốc gia. Nhưng những tiết lộ của Snowden cũng có các tác động đối với bạn và tôi.

Ví dụ, chúng nói cho chúng ta rằng không công ty Internet nằm ở Mỹ nào có thể tin được để bảo vệ cho tính riêng tư và các dữ liệu của chúng ta. Thực tế là Google, Facebook, Yahoo, Amazon, Apple và Microsoft, tất cả đều là những thành phần không thể thiếu của hệ thống giám sát không gian mạng của Mỹ. Không gì cả, mà không gì cả, chúng được lưu giữ trong các dịch vụ “đám mây” của họ có thể được đảm bảo sẽ là an toàn khỏi sự giám sát hoặc khỏi việc tải về không được phép của các nhân viên tư vấn mà NSA đã thuê làm việc. Điều đó có nghĩa là nếu bạn nghĩ về việc thuê ngoài làm cho các hoạt động CNTT phiền toái của bạn, ví dụ, cho Google hay Microsoft, thì hãy nghĩ lại.

Và nếu bạn nghĩ rằng điều đó nghe như là bệnh hoang tưởng đang ảo tưởng hóa của một phóng viên báo chí, thì hãy cân nhắc những gì Neelie Kroes, phó chủ tịch của Ủy ban châu Âu, đã phải nói về điều này gần đây: “Nếu các doanh nghiệp hoặc chính phủ nghĩ họ có thể bị gián điệp”, bà nói, “thì họ sẽ có ít lý do để tin vào đám mây hơn, và các nhà cung cấp đám mây cuối cùng sẽ bỏ lỡ. Vì sao bạn phải trả tiền cho ai đó để giữ các bí mật thương mại hoặc khác của bạn, nếu bạn nghi ngờ hoặc biết họ đang chia sẻ chống lại mong muốn của bạn? Cửa trước hay cửa hậu - không thành vấn đề - bất kỳ người thông minh nào cũng không muốn thông tin đó bị chia sẻ cả. Những người tiêu dùng sẽ hành động hợp lý và các nhà cung cấp sẽ bỏ lỡ cơ hội lớn”.

Vì thế khi mà giám đốc thông tin đề xuất sử dụng đám mây Amazon hay Google như một kho lưu trữ dữ liệu cho các tài liệu bí mật của công ty bạn, hãy nói cho ông ta nơi để đệ trình đề xuất đó. Trong máy hủy giấy.

Repeat after me: Edward Snowden is not the story. The story is what he has revealed about the hidden wiring of our networked world. This insight seems to have escaped most of the world's mainstream media, for reasons that escape me but would not have surprised Evelyn Waugh, whose contempt for journalists was one of his few endearing c-haracteristics. The obvious explanations are: incorrigible ignorance; the imperative to personalise stories; or gullibility in swallowing US government spin, which brands Snowden as a spy rather than a whistleblower.

In a way, it doesn't matter why the media lost the scent. What matters is that they did. So as a public service, let us summarise what Snowden has achieved thus far.

Without him, we would not know how the National Security Agency (NSA) had been able to access the emails, Facebook accounts and videos of citizens across the world; or how it had secretly acquired the phone records of millions of Americans; or how, through a secret court, it has been able to bend nine US internet companies to its demands for access to their users' data.

Similarly, without Snowden, we would not be debating whether the US government should have turned surveillance into a huge, privatised business, offering data-mining contracts to private contractors such as Booz Allen Hamilton and, in the process, high-level security clearance to thousands of people who shouldn't have it. Nor would there be – finally – a serious debate between Europe (excluding the UK, which in these matters is just an overseas franchise of the US) and the United States about whe-re the proper balance between freedom and security lies.

These are pretty significant outcomes and they're just the first-order consequences of Snowden's activities. As far as most of our mass media are concerned, though, they have gone largely unremarked. Instead, we have been fed a constant stream of journalistic pap – speculation about Snowden's travel plans, asylum requests, state of mind, physical appearance, etc. The "human interest" angle has trumped the real story, which is what the NSA revelations tell us about how our networked world actually works and the direction in which it is heading.

As an antidote, here are some of the things we should be thinking about as a result of what we have learned so far.

The first is that the days of the internet as a truly global network are numbered. It was always a possibility that the system would eventually be Balkanised, ie divided into a number of geographical or jurisdiction-determined subnets as societies such as China, Russia, Iran and other Islamic states decided that they needed to control how their citizens communicated. Now, Balkanisation is a certainty.

Second, the issue of internet governance is about to become very contentious. Given what we now know about how the US and its satraps have been abusing their privileged position in the global infrastructure, the idea that the western powers can be allowed to continue to control it has become untenable.

Third, as Evgeny Morozov has pointed out, the Obama administration's "internet freedom agenda" has been exposed as patronising cant. "Today," he writes, "the rhetoric of the 'internet freedom agenda' looks as trustworthy as George Bush's 'freedom agenda' after Abu Ghraib."

That's all at nation-state level. But the Snowden revelations also have implications for you and me.

They tell us, for example, that no US-based internet company can be trusted to protect our privacy or data. The fact is that Google, Facebook, Yahoo, Amazon, Apple and Microsoft are all integral components of the US cyber-surveillance system. Nothing, but nothing, that is stored in their "cloud" services can be guaranteed to be safe f-rom surveillance or f-rom illicit downloading by employees of the consultancies employed by the NSA. That means that if you're thinking of outsourcing your troublesome IT operations to, say, Google or Microsoft, then think again.

And if you think that that sounds like the paranoid fantasising of a newspaper columnist, then consider what Neelie Kroes, vice-president of the European Commission, had to say on the matter recently. "If businesses or governments think they might be spied on," she said, "they will have less reason to trust the cloud, and it will be cloud providers who ultimately miss out. Why would you pay someone else to hold your commercial or other secrets, if you suspect or know they are being shared against your wishes? Front or back door – it doesn't matter – any smart person doesn't want the information shared at all. Customers will act rationally and providers will miss out on a great opportunity."

Spot on. So when your chief information officer proposes to use the Amazon or Google cloud as a data-store for your company's confidential documents, tell him whe-re to file the proposal. In the shredder.

Dịch: Lê Trung Nghĩa

letrungnghia.foss@gmail.com

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Chương trình 'Huấn luyện huấn luyện viên nguồn mở' - Khóa 4 - Ngày 1

  Các bài trình bày trong chương trình 'Huấn luyện huấn luyện viên nguồn mở', khóa 4, ngày đầu tiên, do Trung tâm Nghiên cứu và Phát triển Quốc gia về Công nghệ Mở và trường Đại học Văn Lang, thành phố Hồ Chí Minh, đồng tổ chức đã diễn ra, gồm: Khóa học có sự tham gia của các giáo...

Bài đọc nhiều nhất trong năm
Thăm dò ý kiến

Bạn quan tâm gì nhất ở mã nguồn mở?

Thống kê truy cập
  • Đang truy cập14
  • Hôm nay4,565
  • Tháng hiện tại134,590
  • Tổng lượt truy cập14,284,304
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây