Thu thập bằng chứng về một chính sách bản quyền dựa vào sự thật

Thứ sáu - 07/12/2012 06:08
GatheringEvidence for a Fact-Based Copyright Policy

Published 12:06, 27November 12

Theo:http://blogs.computerworlduk.com/open-enterprise/2012/11/gathering-evidence-for-a-fact-based-copyright-policy/index.htm

Bài được đưa lênInternet ngày: 27/11/2012

Lờingười dịch: Đã từ lâu vấn đề ăn cắp bản quyềncác nội dung trực tuyến là nóng, nhưng chưa bao giờ cóđược những nghiên cứu dựa vào các con số thực tế,mà hầu hết dựa vào những người vận động hành langđể có chính sách có lợi cho nhóm lợi ích của họ. Bàinày nếu sự đổi mới khi có nghiên cứu của Ofcon vềviệc này. Một số trích dẫn: “Điều này có nghĩalà ý tưởng cơ bản trong tâm của Luật Kinh tế Số đơngiản là sai: cố đe dọa mọi người trong việc trảtiền về nội dung có khả năng là không làm việc được(hoặc sẽ đòi hởi các biện pháp không tương xứng).May thay, nghiên cứu hiện hành cũng chỉ ra một lựa chọntốt hơn: cho các công ty bản quyền làm nội dung sẵnsàng hơn ở các mức giá hợp lý hơn. Xuất bản phẩmcủa báo cáo này là quan trọng về nhiều lý do. Trướchết, vì những phát hiện như những điều được nêu ởtrên - sự vô nghĩa của việc gửi đi các thư cảnh báo,nhu cầu các chào hàng thương mại tốt hơn, và sự thựcmà nhiều người tải về các tư liệu không được phépđi tiếp để trả tiền nhiều hơn nhiều những ngườikhông như vậy. Nhưng theo nhiều cách thức khía cạnhchính của nghiên cứu là đơn giản rằng nó tồn tại.Hãy hy vọng nó thể hiện được sự bắt đầu của mộtkỷ nguyên mới về việc ra chính sách trong lĩnh vực này:một chính sách dựa vào kinh tế, không dựa vào nhữngngười vận động hành lang”.

Như tôi đã lưu ýđôi lúc, có lẽ khía cạnh cách mạng nhất của Rà soátlại về bản quyền của Hargreaves trong kỷ nguyên số đơngiản từng là ý tưởng rằng chính sách bản quyền nênđược dựa vào bằng chứng. Tất nhiên, sự thật là chotới bây giờ nó đã được xác định thuần túy bằngsự võ đoán, và vẽ ra trong những con số thống kể giảtạo do những nền công nghiệp bản quyền đặt ra, đangkết tội một cách không ngờ.

Thật hạnh phúc, bằngchứng ngày một nhiều hơn đang trở nên sẵn sàng khắpthế giới, nhưng bản chất tự nhiên chính phủ Anh sẽưu tiên dựa vào các quyết định của mình trong nghiêncứu có liên quan trực tiếp tới đất nước này. Vì thếxuất bản gần đây về một “nghiên cứu của ngườitheo dõi”, được Ofcom ủy quyền, là thông tin cực kỳtốt, vì nó có nghĩa rằng mọi điều cuối cùng bắt đầuxảy ra trong lĩnh vực này.

Đây là nền tảng,được lấy từ giới thiệu của nghiên cứu đó:

Báo cáo này chi tiếthóa những phát hiện chính của một nghiên cứu theo dõingười tiêu dùng phạm vi rộng ở mức độ vi phạm bảnquyền trực tuyến, cũng như các hành vi và quan điểm sốrộng lớn hơn, trong số những người độ tuổi lớn hơn12 tại Anh. Nghiên cứu được Ofcom ủy quyền, đượcKantar Media thực hiện và được làm cho có khả năng vớisự hỗ trợ tài chính từ Văn phòng Sở hữu Trí tuệ(IPO) Anh. Đây là lần đầu tiên trong một loạt các lànsóng nghiên cứu có ý định tạo ra sự kiểm định chuẩnvà loạt thời gian phù hợp tới sự truy cập và sử dụngcác tư liệu bản quyền trực tuyến.

Nghiên cứu xuất pháttừ một khuyến cáo trong năm 2011 từ Rà soát lại củaHargreaves về Sở hữu Trí tuệ và Tăng trưởng (2011Hargreaves Review of Intellectual Property and Growth) mà Ofcom nênkhông chờ đợi cho tới khi các trách nhiệm báo cáo chínhthức của nó nổi lên từ Luật Kinh tế Số đã bắt đầuthu thập các dữ liệu độc lập và thiết lập các xuthế trong lĩnh vực này của bản quyền trực tuyến.Chính phủ đã lựa chọn khuyến cáo này và đã giao nhiệmvụ cho Ofcom và IPO làm việc cùng nhau để tiến hànhnghiên cứu thu thập bằng chứng cần thiết. Báo cáo nàylà kết quả của quan hệ đối tác này.

AsI notedat the time, perhaps the most revolutionary aspect of the HargreavesReview of copyright in the digital age was simply the idea thatcopyright policy should be based on evidence. Of course, the factthat until now it has been determined purely by dogma, and drawing onbogus statistics put out by the copyright industries, is incrediblydamning.

Happily,more and more evidence is becoming available around the world, butnaturally the UK government will prefer to base its decisions onresearch that relates directly to this country. So the recent releaseof a "trackerstudy", commissioned by Ofcom, is extremely good news, sinceit means that things are finally beginning to happen in this area.

Here'sthe background, taken f-rom the study's introduction [.pdf]:

Thisreport details the main findings of a large-scale consumer trackingstudy into the extent of online copyright infringement, as well aswider digital behaviours and attitudes, among people aged 12+ in theUK. The study was commissioned by Ofcom, undertaken by Kantar Mediaand made possible by financial support f-rom the UK IntellectualProperty Office (IPO). It is the first in a series of research wavesintended to generate benchmarks and time series relevant to theaccess and use of copyright material online.

Theresearch stemmed f-rom a recommendation in the 2011 Hargreaves Reviewof Intellectual Property and Growth that Ofcom should not wait untilits formal reporting duties arising f-rom the Digital Economy Actbegan to start gathering independent data and establishing trends inthe area of online copyright. Government adopted this recommendationand tasked Ofcom and IPO to work together to conduct research togather the necessary evidence. This report is the result of thispartnership.

Như bản thân báo cáolưu ý, đây chỉ là sự khởi đầu của con đường:

Hy vọng của chúngtôi là đối với nghiên cứu này sẽ là bước hữu dụngđầu tiên trong việc cải thiện và xây dựng cơ sở bằngchứng cần thiết cho chính sách vi phạm bản quyền trựctuyến. Mục tiêu của chúng tôi từng để báo cáo các dữliệu trung lập và không có sự diễn giải. Ở những nơichúng tôi đã có những giả thiết về nghiên cứu thìchúng tôi đã lưu ý điều này và tiếp cận của chúngtôi là sẵn sàng để soi xét kỹ lưỡng trong các phụlục kỹ thuật ở cuối của báo cáo. Cùng với báo cáochúng tôi cũng đã xuất bản các bảng dữ liệu đượcsoạn sửa và các gói slide cho những ai muốn tự họ phântích dữ liệu, và các bảng đầy đủ là sẵn sàng theoyêu cầu.

Bìnhluận mới nhất đó về việc cung cấp các bảng dữ liệutrong cả phiên bản soạn thảo và đầy đủ dựa vào yêucầu là thú vị và được chào đón: nó đại diện chomột sự chuyển dịch chính trong quan điểm của nhữngngười ủy quyền dạng nghiên cứu này, những người đãcó xu hướng nắm lấy một quan điểm sở hữu đối vớicác dữ liệu. Làm cho các dữ liệu đó sẵn sàng chonhững người khác để phân tích không chỉ làm gia tăngsự minh bạch của điều tra nghiên cứu, nó còn làm giatăng độ tin cậy của nó, vì mỗi người mà còn mơ hồvề một phát hiện có thể tự mình kiểm tra nó. Điềunày thực sự sẽ trở thành tiêu chuẩn cho tất cả cácnghiên cứu, bao gồm bất kỳ công việc nào mà giới côngnghiệp cấp tiền mà mong muốn được nắm lấy một cáchnghiêm túc.

Phân tích chính đượcthấy trong tài liệu 94 trang. Một trong những vấn đềchính là làm thế nào đo đếm được “nội dung bấthợp pháp”. Đây là những gì báo cáo này đã quyếtđịnh làm:

Về mục đích củatoàn bộ các tính toán bất hợp pháp, chúng tôi đã làmmột giả thiết qua đó tất cả các nội dung mà các cánhân yêu sách phải trả tiền là hợp pháp (bao gồm cảcác đĩa vật lý). Chúng tôi nhận thức rằng điều nàylà một giả thiết không tuyệt hảo để làm, vì một sốngười sẽ phải trả tiền để truy cập tới các nộidung trực tuyến một cách không hợp pháp. Điều này cóthể liên quan tới sự trả tiền giao dịch trực tiếpcho một mẩu nội dung, hoặc trả tiền cho băng thôngrộng, đặt chỗ, các dịch vụ ban đầu hoặc cơ chếthành viên của một cộng đồng chia sẻ tệp. Một cáchtương đương, có khả năng là một tỷ lệ các nội dungđược trả tiền một cách vật lý bị ăn cắp hoặc bịsao chép trộm.

Asthe report itself notes, this is just the beginning of the journey:

Ourhope is for this study to be a useful first step in improving andbuilding the necessary evidence base for online copyrightinfringement policy. Our aim has been to report the data neutrallyand without interpretation. Whe-re we have made assumptions about theresearch we have noted this and our approach is available toscrutinise in the technical appendix at the end of this report.Alongside the report we have also published edited data tables andslide packs for those who wish to analyse the data themselves, andfull tables are available on request.

Thatlast comment about providing the data tables in both an edited andfull version upon request is interesting and welcome: it represents amajor shift in the attitude of those commissioning this kind ofresearch, who have tended to take a rather proprietorial attitude tothe data. Making that data available for others to analyse not onlyincreases the transparency of the investigation, it increases itscredibility, since anyone who is dubious about a finding can check itfor themselves. This should really become the norm for all suchresearch, including any industry-funded work that wishes to be takenseriously.

Themain analysis is found in a separate 94-page document [.pdf].One of the key issues is how to measure "illegal content".Here's what the report decided to do:

Forthe purpose of overall legality calculations we have made anassumption throughout that all content that individuals claim to havepaid for is legal (including physical discs). We acknowledge thatthis is an imperfect assumption to make, since some people will havepaid to access online content illegally. This can involve directtransactional payment for a piece of content, or a payment in respectof bandwidth, hosting, premium services or membership of afile-sharing community. Equally, it is possible that a proportion ofphysical paid-for content is pirated or bootlegged.

Neverthelesswe have revised the questionnaire for the second wave of thisresearch to accommodate consumption of infringing content viaunlicensed, paid-for sites. We will publish a full report relating tothis in the next wave. However, provisional data f-rom this secondwave suggests that paid-for illegal content does not make asignificant difference to the overall number of infringers within thetotal online population.

That'san interesting point: it means that paid-for sites offeringunauthorised copies probably aren't a huge problem in the overallscale of things, despite exaggerated claims to the contrary by the USauthorities in their desperate attempt to paint Megaupload in theworst light.

Hereare a couple of key results about accessing content and sharing:

Tuy nhiên chúng tôi đãrà soát lại bảng câu hỏi cho đợt thứ 2 của nghiêncứu này để dàn xếp giả thiết về việc vi phạm nộidung thông qua các site không được cấp phép, có trảtiền. Chúng tôi sẽ xuất bản một báo cáo đầy đủ cóliên quan tới điều này trong làn sóng tiếp sau. Tuy nhiên,các dữ liệu cung cấp từ làn sóng thứ 2 này gợi ýrằng các nội dung bất hợp pháp phải trả tiền khônglàm ra một sự khác biệt đáng kể nào đối với tổngsố những người vi phạm trong tổng dân số trực tuyến.

Đólà một điểm thú vị: nó có nghĩa là các site phải trảtiền chào các bản sao không có ủy quyền có lẽ sẽkhông là một vấn đề lớn trong toàn bộ phạm vi củasự việc, bất chấp những yêu sách quá đáng đối vớisự ngược lại của các nhà chức trách Mỹ trong ý địnhtuyệt vọng của họ để tô vẽ Megaupload một cách tồitệ nhất.

Đây là một vài kếtquả chính về việc truy cập nội dung và chia sẻ:

66% những người sửdụng Internet độ tuổi >12 nói đã từng tải về hoặctruy cập nội dung trực tuyến (sử dụng) xuyên khắp 6dạng nội dung được đánh giá, với 56% đã làm thếtrong 3 tháng vừa qua. Việc chia sẻ không bổ sung thêm vàotỷ lệ này, nghĩa là nếu ai đó chia sẻ các tệp, thìhọ thường cũng sử dụng chúng.

nhưng

Việc chia sẻ nộidung (tích cực) từng được chỉ ra là một hoạt độngthích hợp nói chung - chỉ 11% những người sử dụngInternet nói đã làm điều này, giảm tới 8% trong 3 thángqua. Âm nhạc từng là dạng nội dung được chia sẻ nhiềunhất (5% trong 3 tháng qua, so với 1-2% đối với các dạngnội dung khác).

Điều đó thực sựlà một tỷ lệ rất nhỏ. Bây giờ, một sào huyệt chínhlà những con số đó là hoàn toàn được tự báo cáo:điều đó có nghĩa là những người trả lời đã đượchỏi có hiệu quả để đổ tội cho chính họ. Tôi chắcchắn điều đó đã dẫn tới việc không báo cáo đủ,có thể bằng một nhân tố đáng kể. Nhưng thậm chítính tới điều đó, thì dường như là việc chia sẻkhông có quyền không phải là một vấn đề khổng lồ -chúng tôi không nói về đa số lớn những người sửdụng tham gia trong đó, ví dụ thế.

Báo cáo có điều nàyđể nói về các mẫu trả tiền của những người đượcphỏng vấn:

Những người mà đãtải về hoặc truy cập nội dung trong 3 tháng qua từ bấtkỳ dạng được báo cáo này đề cập tới, đa số lớn(87%) đã sử dụng ít nhất vài nội dung một cách tựdo. Điều này san bằng tới gần một nửa của dân sốInternet >12 tuổi (49%).

Sixty-sixper cent of internet users aged 12+ claim to have ever downloaded orstreamed/accessed content online (i.e. consumed) across the sixcontent types evaluated, with 56% having done so in the past threemonths. Sharing doesn’t add to this proportion, meaning that ifsomeone shares files, they generally also consume them.

but

Sharingcontent (actively) was shown to be a niche activity in general - just11% of internet users claimed to have done this, d-ropping to 8% inthe past 3 months. Music was the most commonly shared content type(5% in the past 3 months, compared to 1-2% for the other contenttypes).

That'sreally a very small proportion. Now, a major caveat is that thesefigures are entirely self-reported: that means respondents wereeffectively asked to incriminate themselves. I'm sure that has led tounderreporting, maybe by a significant factor. But even taking thatinto account, it seems that unauthorised sharing is not a hugeproblem - we're not talking about the vast majority of users engagingin it, for example.

Thereport has this to say about the payment patterns of thoseinterviewed:

Ofthose who downloaded or accessed content during the past three monthsf-rom any of the types covered by this report, the great majority(87%) consumed at least some of it for free. This equates to nearlyhalf of the 12+ internet population (49%).

That'snot really surprising, since much content online is intended to beconsumed without payment (think of YouTube.) The question thenbecomes how much of that free stuff was unauthorised. Here's what theresearch found:

Acrossall the content types covered in this report, 29% of those whoclaimed to have consumed content online during the past three monthsindicated they had consumed at least one item illegally. This equatesto 16% of all internet users aged 12+. Furthermore, 8% of those whoconsumed content in the past three months did so exclusivelyillegally (4% of all internet users).

Again,that's a very small (self-reported) number. And the corollary of thatis that 12% of all Internet users accessed both legal and illegalcopies, rather more significant. Moreover, it turns out that thisparticular group actually spends far more than people who only buyillegal or legal copies. Here are the figures for the main categoriesof content:

Điều đó không thựcsự gây ngạc nhiên, vì nhiều nội dung trực tuyến có ýđịnh được sử dụng mà không có trả tiền (hãy nghĩvề YouTube). Câu hỏi sau đó là bao nhiêu đồ tự do làkhông được ủy quyền.

Đây là những gìnghiên cứu đã thấy:

Xuyên qua tất cả cácdạng nội dung được đề xập trong báo cáo này, 29%những người từng nói đã sử dụng nội dung trực tuyếntrong 3 tháng qua đã chỉ rằng họ đã sử dụng ít nhất1 khoản không hợp pháp. Điều này ngang với 16% tất cảnhững người sử dụng Internet độ tuổi >12. Hơn nữa,8% những người đã sử dụng nội dung trong 3 tháng qua đãlàm thế hoàn toàn bất hợp pháp (4% tất cả những ngườisử dụng Internet).

Một lần nữa, đólà một con số rất nhỏ (tự báo cáo). Và kết quả tấtyếu của điều đó là 12% của tất cả những người sửdụng Internet đã truy cập các bản sao hợp pháp và khônghợp pháp, hơn là rất đáng kể. Hơn nữa, hóa ra là nhómđặc biệt này thực sự bỏ ra nhiều hơn nhiều so vớinhững người chỉ mua các bản sao hợp pháp hoặc bấthợp pháp.

Đây là các con sốvề các chủng loại chính các nội dung:

Về 3 nhóm 'hợp pháp'được thảo luận trước đó, những người đã truy cậppha trộn cả hợp pháp và không hợp pháp âm nhạc đã bỏra nhiều nhất vào âm nhạc (£77.24), với ít nhất ‘100%bất hợp pháp’ (£13.80). Những người nói tất cả âmnhạc của họ có được hợp pháp là trong khoảng giátrị £43.31.

Như với âm nhạc,những người đã truy cập một sự pha trộn các phim hợppháp và không hợp pháp trực tuyến đã nói bỏ ra hầuhết vào chủng loại này như là tổng thể (£56.11), với‘100% bất hợp pháp’ nhóm bỏ ra ít nhất (£28.25). Điềunày so sánh với £35.57 đối với ‘100% nhóm hợp pháp’.

Những người đãtruy cập một sự pha trộn các chương trình TV trực tuyếnhợp pháp và bất hợp pháp đã bỏ ra nhiều nhất vàochủng loại đó như là tổng thể (£25.69 49), với 100%bất hợp pháp bỏ ra ít nhất (£3.51). Nhóm hợp pháp 100%nằm giữa với £8.28.

Đó là sự phát hiệnđáng lưu ý, đặc biệt đưa ra sự ổn định của nóxuyên khắp các dạng khác nhau của nội dung. Nhưng điềunày không hề là chưa từng thấy. Trong thực tế có mộtcơ sở nghiên cứu gia tăng gợi ý mọi người mà tải vềcác bản sao không được phép - “ăn cắp” - bỏ ranhiều hơn những người mà chỉ mua các phiên bản đượcphép. Thật quyến rũ để thấy nghiên cứu của riêngOfcom khẳng định phát hiện quan trọng đó.

Interms of the three ‘legality’ groups discussed earlier, those whoaccessed a mix of legal and illegal music spent the most on music(£77.24), with ‘100% illegal’ (£13.80) the least. Those whoclaimed all their music was obtained legally were between thesevalues, at £43.31.

Aswith music, those who accessed a mixture of legal and illegal filmsonline claimed to spend the most on the category as a whole (£56.11),with the ‘100% illegal’ group spending the least (£28.25). Thiscompared to £35.57 for the ‘100% legal group’.

Thosewho accessed a mixture of legal and illegal online TV programmesspent the most on the category as a whole (£25.69 49), with 100%illegal spending the least (£3.51). The 100% legal group sat inbetween with £8.28.

That'sa remarkable finding, especially given its consistency acrossdifferent types of content. But it's not unprecedented. In factthere's a growing bodyof research that suggests people who download unauthorised copies- "pirates" - spend more than those who only buy authorisedversions. It's fascinating to see Ofcom's own research confirm thatimportant finding.

Whatthis probably means is that many people are downloading free copiesnot to avoid paying, but to find out what is worth paying for. Inother words, it's really just a kind of marketing. To be sure, somepeople don't go on to buy anything, and they are free riders who takeadvantage of the availability of material. But the Ofcom researchshows that most people who access stuff for free go on to spendmoney, in part because they doubtless recognise that if artists don'treceive compensation for their work, the latter will ultimately beunable to cre-ate.

Thenew research also has some important results about why people don'talways go on to buy works, but simply access unauthorised versions:

Thefree aspect (54%) was the main motivation for illegal downloading,with convenience (48%) and speed (44%) also cited highly.

Clearly,some people simply want things for free, but it's worth noting thatconvenience is a key issue for nearly half of respondents. Thatsuggests that if it were easier to buy stuff than it was to downloadunauthorised versions, people might switch. That's confirmed by thecurrent report:

Themost-stated aspects that would encourage those who currently infringeto stop were: if legalservices were cheaper (39%) and if everythingwas available legally (32%).

Điều này có thể cónghĩa là nhiều người đang tải về các bản sao tự dokhông phải để tránh trả tiền, mà để tìm ra những gìđáng trả tiền. Nói cách khác, thực sự chỉ là mộtdạng marketing. Chắc chắn, một số người không tiếptục mua gì cả, và họ là những người cưỡi ngựa xemhoa và lạm dụng sự sẵn sàng của tư liệu. Nhưng nghiêncứu của Ofcom chỉ ra rằng hầu hết những người truycập đồ tự do tiếp tục bỏ tiền ra, một phần vì họkhông còn hồ nghi nữa khi nhận thức được rằng nếucác nghệ sĩ không nhận được sự bù đắp cho tác phẩmcủa họ, thì sau này cuối cùng sẽ không có khả năngtạo ra nữa.

Nghiên cứu mới nàycũng có một số kết quả quan trọng về vì sao mọingười không luôn đi tiếp để mua các tác phẩm, mà đơngiản truy cập các phiên bản không có quyền:

Khía cạnh tự do(54%) từng là động lực chính cho việc tải về bất hợppháp, với sự thuận tiện (48%) và tốc độ (44%) cũngđược trích dẫn là cao.

Rõ ràng, một sốngười đơn giản muốn mọi thứ là tự do, nhưng đánglưu ý rằng sự thuận tiện là một vấn đề chính chogần một nửa những người trả lời. Điều đó gợi ýrằng nếu dễ dàng hơn để mua đồ so với để tải vềcác phiên bản không được phép, thì mọi người có thểchuyển. Điều đó được báo cáo hiện hành khẳng định:

Những khía cạnh đượcnói nhiều nhất là điều đó có thể khuyến khích nhữngngười hiện đang vi phạm để dừng lại là: nếu cácdịch vụ pháp lý là rẻ hơn (39%) và nếu mọi thứ làsẵn sàng một cách hợp pháp (32%).

Đây là một kêu cachung, được chứng minh. Quá thường xuyên, mọi ngườikhông có khả năng tìm các nội dung mà họ cần tìm -nhiều chương trình TV mới chịu điều này ở mức độlớn – hoặc, nếu chung là, giá thực sự quá cao. Làmcho nội dung sẵn sàng và ở các giá phải chăng có thểrõ ràng có một tác động khổng lồ lên các bản tảivề không có quyền.

Cómột số đồ thị hữu dụng được đưa vào trong báocáo minh họa cho khía cạnh này. Chúng chỉ ra “thiện chíđể trả tiền” cho các nội cung như một hàm của giá.Bản chất tự nhiên, các giá thấp hơn có nghĩa là nhiềungười hơn có thiện chí trả tiền, và các đồ thị đóchỉ mọi người nhạy cảm thế nào với việc địnhgiá, và các giá cao dẫn tới hầu như thiện chí bằng 0như thế nào để trả tiền. Một lần nữa, thực sựtuyệt vời để công việc này đã và đang được thựchiện cho Ofcom, và đặc biệt là các nền công nghiệp bảnquyền đã không ủy quyền nghiên cứu sống còn như thếnày cho chính bản thân họ, vì nó có thể đã tránh đượcmột số quyết định định gái điên khùng mà đã đóngmột vai trò chính trong việc dẫn dắt những người tiêudùng tiềm năng tới các bản tải về không được phép.

Có một phát hiệnquan trọng khác về các cách thức để khuyến khích tảivề hợp pháp hơn:

Về mối đe dọa củamột bức thư từ ISP của họ, điều này dường như cóít hiệu ứng được biết trước về hành vi so với cácyếu tố được nhắc tới ở trên [giá và tính sẵnsàng]; 22% đã chỉ ra rằng một bức thư treo sự truy cậpInternet của họ có thể đặt họ ra ngoài, chiếm 16% chomột bức thư thông báo cho họ tài khoản của họ đãđược sử dụng để vi phạm, và 14% về việc hạn chếtốc độ Internet.

Điềunày có nghĩa là ý tưởng cơ bản trong tâm của LuậtKinh tế Số đơn giản là sai: cố đe dọa mọi ngườitrong việc trả tiền về nội dung có khả năng là khônglàm việc được (hoặc sẽ đòi hởi các biện pháp khôngtương xứng). May thay, nghiên cứu hiện hành cũng chỉ ramột lựa chọn tốt hơn: cho các công ty bản quyền làmnội dung sẵn sàng hơn ở các mức giá hợp lý hơn.

Xuấtbản phẩm của báo cáo này là quan trọng về nhiều lýdo. Trước hết, vì những phát hiện như những điềuđược nêu ở trên - sự vô nghĩa của việc gửi đi cácthư cảnh báo, nhu cầu các chào hàng thương mại tốthơn, và sự thực mà nhiều người tải về các tư liệukhông được phép đi tiếp để trả tiền nhiều hơnnhiều những người không như vậy. Nhưng theo nhiều cáchthức khía cạnh chính của nghiên cứu là đơn giản rằngnó tồn tại. Hãy hy vọng nó thể hiện được sự bắtđầu của một kỷ nguyên mới về việc ra chính sáchtrong lĩnh vực này: một chính sách dựa vào kinh tế,không dựa vào những người vận động hành lang.

Thisis a common, and justified complaint. Too often, people are unable tofind content that they are looking for - many new TV shows sufferf-rom this to a great degree - or, if they are, the prices are reallyexorbitant. Making content available and at fair prices would clearlyhave a huge impact on unauthorised downloads.

Thereare some useful graphs included in the report that fill out thisaspect. They show "willingness to pay" for content as afunction of price. Naturally, lower prices mean more people arewilling to pay, and these graphs show how sensitive people are topricing, and how high prices lead to almost zero willingness to pay.Again, it's really great to have this work being done for Ofcom, andextraordinary that the copyright industries haven't commissionedcrucial research like this themselves, since it would have avoidedsome of their crazy pricing decisions that have played a major partin driving potential customers to unauthorised downloads instead.

Thereis one other important finding regarding ways to encourage more legaldownloads:

Regardingthe threat of a letter f-rom their ISP, this appeared to have less ofan anticipated effect on behaviour than the factors mentioned above[price and availability]; 22% indicated that a letter suspendingtheir internet access would put them off, falling to 16% for a letterinforming them their account had been used to infringe, and 14% forthe restricting of internet speed.

Thismeans that the basic idea at the heart of the Digital Economy Act issimply wrong: trying to frighten people into paying for content isunlikely to work (or will require disproportionate measures).Fortunately, the current research also indicates a betteral-ternative: for copyright companies to make more content availableat more reasonable prices.

Thepublication of this report is important for many reasons. First,because of findings like those mentioned above - the pointlessness ofsending warning letters, the need for better commercial offerings,and the fact that many of those who download unauthorised material goon to spend far more than those who don't. But in many ways the keyaspect of the research is simply that it exists. Let's hope itrepresents the start of a new era of policy making in this area: onebased on economics, not lobbynomics.

Dịch: Lê Trung Nghĩa

letrungnghia.foss@gmail.com

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Chính phủ Đức thu thập các ý tưởng về dữ liệu mở

German government collects ideas on open dataSubmitted by Adrian Offerman on April 07, 2015Theo: https://joinup.ec.europa.eu/community/opengov/news/german-government-collects-ideas-open-dataBài được đưa lên Internet ngày: 07/04/2015Lời người dịch: Các trích đoạn: “Chính phủ liên bang Đức đã khởi...

Bài đọc nhiều nhất trong năm
Thăm dò ý kiến

Bạn quan tâm gì nhất ở mã nguồn mở?

Thống kê truy cập
  • Đang truy cập184
  • Máy chủ tìm kiếm3
  • Khách viếng thăm181
  • Hôm nay1,244
  • Tháng hiện tại298,458
  • Tổng lượt truy cập13,664,433
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây