Thư giữa nghị sỹ quốc hội Peru và tổng giám đốc của Microsoft Peru (Phần 2)

Thứ hai - 22/03/2010 04:36

Lờingười dịch: Bạn hãy xem thưtrả lời của Tổng giám đốc Microsoft Perucho nghị sỹ quốc hội Peru Edgar Villanueva Núñez vềchínhsách phần mềm tự do nguồn mở của Peru năm 2001,và bạn sẽ thấy sao mà những lý lẽ này nó giống lýlẽ của IIPA về chính sách phần mềm nguồn mở ở ViệtNam quá. Hóa ra là, IIPA cũng đượchọc để nói y hệt như Microsoft Peru gần 10 năm về trướcvề phần mềm tự do nguồn mở, mà quên mất rằng thờithế nay đã đổi thay nhiều mất rồi.

Vớiviệc giới thiệu cả 2 bức thư, đặc biệt là bức thưtrả lời của nghị sỹ quốc hội Peru Villanueva đáp trảtừng luận điểm của tổng giám đốc Microsoft Peru sẽcho chúng ta những cách lập luận với những luận điểmthường thấy của hãng độc quyền này cũng như nhữngbậc “đàn em” của hãng và cách trả lời của nghịsỹ quốc hội Peru khi luôn luôn hướng về những nguyêntắc cơ bản mà Nhà nước phải đảm bảo đối với cácdữ liệu của công dân nước mình.

B.Trả lời từ nghị sỹ quốc hội Villanueva

Trướchết, tôi cảm ơn ngài về bức thư của ngài ngày25/03/2002 trong đó ngài nói thay mặt vị trí chính thứccủa Microsoft liên quan tới Dự luật số 1609, PMTD trongHành chính Nhà nước, mà được truyền cảm hứng mộtcách rõ ràng bởi ước muốn cho Peru để tìm ra một chỗthích hợp trong ngữ cảnh của công nghệ toàn cầu. Theocùng tinh thần này, và được thuyết phục rằng chúngtôi sẽ tìm thấy những giải pháp tốt nhất thông quamột sự trao đổi những ý tưởng rõ ràng và mở, tôisẽ tận dụng cơ hội này để trả lời cho những bìnhluận được đưa vào trong bức thư của ngài.

Trongkhi nhận thức được rằng những ý kiến như của ngàilà một đóng góp đáng kể, thì vẫn đáng bỏ thời gianhơn đối với tôi nếu, thay vì việc tạo nên những phảnđối của một sự tự nhiên chung (mà tôi sẽ phân tíchchi tiết sau) thì ngài đã tập hợp được những lý lẽcứng rắn cho những ưu điểm mà phần mềm sở hữu độcquyền (PMSHĐQ) có thể đem lại cho Nhà nước Peru, và chocác công dân của nó nói chung, vì điều này có thể đãcho phép việc làm sáng tỏ hơn sự trao đổi về từngvấn đề trong những quan điểm của chúng tôi.

Vớimục đích tạo ra một cuộc tranh luận có trật tự,chúng tôi sẽ giả thiết rằng ngài gọi PMNMlà những gì dự luật xác định như là PMTD,vì tồn tại những phần mềm mà đối với chúng thì mãnguồn được phân phối cùng với chương trình, nhưngchúng không nằm trong định nghĩa được thiết lập bởidự luật này; và rằng những gì ngài gọi là phầnmềm thương mạilà những gì dự luật này định nghĩa như là sởhữu độc quyềnhoặc khôngtự do,biết rằng tồn tại PMTD mà được bán trên thị trườngvới một giá thành giống như bất kỳ hàng hóa hay dịchvụ nào khác.

Cũngcần thiết để làm rõ rằng mục tiêu của dự luật màchúng tôi đang thảo luận không trực tiếp liên quan tớisố lượng tiền tiết kiệm được một cách trực tiếpmà có thể được thực hiện bằng việc sử dụng PMTDtrong các cơ quan nhà nước. Trong mọi trường hợp đó làmột giá trị tổng hợp, nhưng không có cách nào nó làtrọng tâm chính của dự luật này. Nhữngnguyên tắc cơ bản mà chúng truyền cảm hứng cho dựluật này được liên kết tới những đảm bảo cơ bảncủa một nhà nước pháp quyền, như là:

  • Sự tự do truy cập tới các thông tin nhà nước của người dân,

  • Sự vĩnh cửu của các dữ liệu nhà nước,

  • An ninh của dữ liệu của Nhà nước.

Đểđảm bảo sự truy cập tự do của công dân tới cácthông tin nhà nước, điều cơ bản là mã của dữ liệukhông được trói vào chỉ một nhà cung cấp. Việc sửdụng chuẩn và các định dạng mở trao cho một đảm bảovề sự truy cập tự do này, nếu cần thông qua sự tạora của PMTD tương thích.

Đểđảm bảo sự vĩnh cửu của các dữ liệu nhà nước,cần thiết là tính có thể sử dụng được và sự duytrì các phần mềm không được phụ thuộc vào thiện chícủa các nhà cung cấp, hoặc vào những điều kiện độcquyền áp đặt ra bởi chúng. Vì lý do này Nhà nước cầncác hệ thống mà sự phát triển của nó có thể đượcđảm bảo nhờ tính sẵn sàng của mã nguồn.

Đểđảm bảo cho an ninh quốc gia hoặc an ninh của Nhà nước,nhất thiết phải có khả năng dựa vào các hệ thống màkhông có những yếu tố cho phép kiểm soát từ xa hoặctruyền dẫn không mong muốn các thông tin cho các bên thứ3. Vì thế, các hệ thống với mã nguồn tự do truy cậpđược đối với công chúng sẽ được yêu cầu để chophép sự thanh tra chúng bởi bản thân Nhà nước, bởi cáccông dân, và bởi số lượng lớn các chuyên gia độc lậptrên khắp thế giới. Đề xuất của chúng tôi mang lạisự an ninh xa hơn, vì sự hiểu biết về mã nguồn sẽhạn chế được số lượng ngày một gia tăng các chươngtrình với mã nguồn gián điệp.

Theocùng cách này, đề xuất của chúng tôi tăng cường anninh của các công dân, cả trong vai trò của họ như lànhững người chủ sở hữu hợp pháp của các thông tinđược quản lý bởi Nhà nước, và cả trong vai trò củahọ như là những người tiêu dùng, trong trường hợp thứ2, bằng việc cho phép sự gia tăng của tính sẵn sàngrộng khắp của PMTD không chứa mã nguồn gián điệp cókhả năng đặt ra rủi ro cho những quyền tự do riêng tưvà cá nhân.

Theonghĩa này, dự luật này được giới hạn cho việc thiếtlập những điều kiện theo đó các cơ quan Nhà nước sẽcó được các phần mềm trong tương lai, nghĩa là, theomột cách tương thích được với những nguyên tắc cơbản này.

Từviệc đọc dự luật này sẽ là rõ ràng rằng một khi nóđược thông qua thì:

  • Luật không cấm sản xuất các PMSHĐQ

  • Luật không cấm bán các PMSHĐQ

  • Luật không chỉ định phần mềm cụ thể nào phải sử dụng

  • Luật không áp đặt nhà cung cấp nào mà từ họ phần mềm sẽ được bán

  • Luật không hạn chế những điều khoản theo đó một sản phẩm phần mềm có thể được cấp phép.

Nhữnggì dự luật này thể hiện một cách rõ ràng, là việc,đối với phần mềm sẽ được chấp nhận cho Nhà nướclà không đủ rằng nó có khả năng về mặt công nghệđể thỏa mãn một nhiệm vụ, mà rằng xa hơn những điềukiện hợp đồng phải thỏa mãn một loạt các yêu cầuliên quan tới giấy phép, mà không có chúng thì Nhà nướckhông thể đảm bảo được cho người dân việc xử lýthích đáng các dữ liệu của mình, dõi qua tính toàn vẹn,tính bí mật, và tính có thể truy cập được theo thờigian của nó, khi mà chúng là những khía cạnh rất sốngcòn cho việc hoạt động bình thường của Nhà nước.

Chúngtôi đồng ý, ngài González, rằng công nghệ thông tin vàtruyền thông có một ảnh hưởng đáng kể lên chấtlượng cuộc sống của các công dân (bất kể nó là tíchcực hay tiêu cực). Chúng tôi cũng chắc chắn đồng ýrằng những giá trị cơ bản mà tôi đã chỉ ra ở trênlà cơ bản trong một nhà nước dân chủ như Peru. Vì thếchúng tôi rất quan tâm để biết về bất kỳ cách nàokhác để đảm bảo những nguyên tắc này, khác với việcthông qua sử dụng các PMTD về những khái niệm đượcxác định bởi dự luật này. Như với những quan sát màngài đã làm, chúng tôi bây giờ sẽ đi tới phân tíchchúng một cách chi tiết:

1)Trước hết, ngài chỉ ra rằng: 1. “Đề xuất của ngàiyêu cầu rằng mọi tổ chức nhà nước tuyệt đối chỉsử dụng PMTD, được biết như là PMNM. Điều này là thứgì đó mà nó vượt quá các nguyên tắc của tính bìnhđẳng trước pháp luật, về sự không phân biệt đốixử, của sáng kiến tự do cá nhân, và sự tự do củanền công nghiệp và việc hợp đồng, mà nó được bảovệ bởi Hiến pháp”.

Hiểunhư thế này là sai. Dự luật không theo cách nào ảnhhưởng tới các quyền ngài liệt kê; nó tự bản thângiới hạn toàn bộ đối với việc thiết lập nhữngđiều kiện để sử dụng phần mềm ở phần của cáccơ quan nhà nước, mà không có theo bất kỳ cách gì canthiệp vào những giao dịch của khu vực tư nhân. Đây làmột nguyên tắc được thiết lập tốt mà Nhà nướckhông có được giải tần rộng về sự tự do bằng hợpđồng như của khu vực tư nhân, vì nó bị hạn chếtrong những hành động của mình một cách chính xác theoyêu cầu về sự minh bạch đối với các hành động củanhà nước; và theo nghĩa này, sự giữ gìn lợi ích chunglớn hơn phải thắng thế khi làm luật về vấn đề này.

Dựluật này bảo vệ sự bình đẳng theo pháp luật, vìkhông có thực thể pháp lý hoặc tự nhiên nào đượcloại trừ khỏi quyền đưa ra những hàng hóa cho Nhà nướctheo những điều kiện được xác định trong dự luậtvà không có những hạn chế nào hơn những thứ đượcthiết lập bởi Luật về các Hợp đồng và Mua sắm củaNhà nước (TUO bởi Sắc lệnh Tối cao số 012-2001-PCM).

Dựluật không đưa ra bất kỳ sự phân biệt đối xử nào,vì nó chỉ thiết lập cách mà hàng hóa phải được cungcấp (mà nó là sức mạnh của Nhà nước) và không chỉra ai phải cung cấp chúng (mà nó có thể sẽ là sự phânbiệt đối xử một cách có hiệu quả, nếu những hạnchế dựa trên nguồn gốc dân tộc, tôn giáo chủng tộc,tư tưởng, ưu thế giới tính... được áp đặt). Ngượclại, dự luật quả quyết chống lại sự phân biệt đốixử. Điều này là như vậy vì bằng việc định nghĩakhông có chỗ cho sự nghi ngờ những điều kiện cho sựcung cấp phần mềm, nó ngăn ngừa các cơ quan Nhà nướckhỏi việc sử dụng phần mềm mà nó có một giấy phépđưa vào những điều kiện phân biệt đối xử.

Rõràng từ 2 đoạn ở trên rằng dự luật không làm hạicho doanh nghiệp tư nhân tự do, vì cái sau có thể lựachọn theo những điều kiện nào mà nó sẽ sản xuấtphần mềm; một số công ty đó sẽ là chấp nhận đượcđối với Nhà nước, còn những hãng khác sẽ không vìhọ phản đối sự đảm bảo những nguyên lý cơ bảnđược liệt kê ở trên. Sáng kiến tự do này tất nhiênlà tương thích với sự tự do của nền công nghiệp vàsự tự do của hợp đồng (ở dạng được hạn chếtrong đó Nhà nước có thể thực thi sau này). Bất kỳđối tượng tư nhân nào cũng có thể sản xuất ra phầnmềm theo những điều kiện mà Nhà nước yêu cầu, hoặccó thể kìm lại từ việc làm thế. Khôngai bị ép buộc phải làm theo một mô hình sản xuất, mànếu họ mong muốn cung cấp phần mềm cho Nhà nước, thìhọ phải cung cấp theo các cơ chế mà chúng đảm bảonhững nguyên tắc cơ bản này, và chúng là những thứđược mô tả trong dự luật.

Bằngcách của một ví dụ: không gì trong văn bản của dựluật có thể ngăn cản công ty của ngài đưa ra cho cáccơ quan Nhà nước một bộ phần mềm văn phòng, theo nhữngđiều kiện được xác định trong dự luật và thiếtlập cái giá mà ngài coi là thỏa mãn. Nếu ngài không đưara được, thì nó không phải là do những hạn chế đượcđặt ra bởi luật này, mà bởi những quyết định củadoanh nghiệp có liên quan tới phương pháp thương mại hóacác sản phẩm của ngài, các quyết định mà với nó Nhànước không có liên quan.

2)Để tiếp tục, ngài lưu ý rằng: 2. “Đề xuất củaNgài, bằng việc bắt buộc sử dụng PMNM, thiết lập sựphân biệt đối xử và đối xử không cạnh tranh trongviệc hợp đồng và mua sắm của các tổ chức nhànước...”.

Tuyênbố này chỉ là một sự lặp lại của tuyên bố trước,và vì thế câu trả lời có thể thấy ở trên. Tuy nhiên,hãy để tự bản thân chúng tôi quan tâm về một điểmvới bình luận của ngài về “những thực tế khôngmang tính cạnh tranh”.

Tấtnhiên, trong việc xác định bất kỳ dạng mua sắm nào,người mua thiết lập các điều kiện mà liên quan tớisự sử dụng được đề xuất của hàng hóa và dịchvụ. Từ đầu, điều này loại trừ những nhà sản xuấtnhất định nào đó khỏi khả năng về cạnh tranh, nhưngkhông loại trừ họ từ trước, mà là dựa vào một loạtcác nguyên tắc được xác định bởi ý chí tự chủ củangười mua, và vì thế quá trình này diễn ra phù hợp vớiluật pháp. Và trong dự luật được thiết lập rằngkhông ai bị loại trừ khỏi việc cạnh tranh cho tới khianh ta đảm bảo sự thỏa mãn cho những nguyên tắc cơbản.

Hơnnữa, dự luật khuyến khích sự cạnh tranh, vì nó có xuhướng để tạo ra một sự cung cấp phần mềm vớinhững điều kiện tốt hơn về tính có thể sử dụngđược, và cho công việc hiện tại tốt hơn, theo một môhình được cải tiến liên tục.

Mặtkhác, khía cạnh trung tâm của sự cạnh tranh là cơ hộiđể cung cấp những sự lựa chọn tốt hơn cho ngườitiêu dùng. Bây giờ, không thể bỏ qua thực tế là việcmarketing không đóng một vai trò trung lập khi sản phẩmđược chào trên thị trường (vì việc chấp nhận thứngược lại có thể dẫn một người tới giả thiếtrằng những chi phí của hãng trong việc marketing thiếumọi ý nghĩa), và rằng vì thế một chi phí đáng kểtheo đề mục này có thể ảnh hưởng tới các quyếtđịnh của người mua. Sự ảnh hưởngnày của việc marketing là theo phạm vi rộng bị suy giảmbởi dự luật mà chúng tôi đang ủng hộ, vì sự lựachọn trong khung công việc được đề xuất này dựa vàonhững giá trị kỹ thuật của sản phẩm và không vào nỗlực được đặt vào sự thương mại hóa bởi nhà sảnxuất, theo nghĩa này, sự cạnh tranh được gia tăng, vìnhà sản xuất phần mềm nhỏ nhất có thể cạnh tranhtrên những điều khoản bình đẳng với hầu hết cáctập đoàn hùng mạnh.

Cầnthiết phải nhấn mạnh rằng không có chỗ cho sự phảncạnh tranh nào hơn là những nhà sản xuất phần mềmlớn, mà họ thường xuyên lạm dụng vị thế độc quyềncủa họ, vì trong vô số các trường hợp mà không thểđếm được họ đề xuất như một giải pháp cho nhữngvấn đề được phát sinh bởi người sử dụng: “hãycập nhật phần mềm của các anh sang phiên bản mới”(với chi phí của người sử dụng, một cách đươngnhiên); hơn nữa, điều này là thông thường để thấysự ngưng trệ độc đoán của trợ giúp kỹ thuật chocác sản phẩm, mà, chỉ theo phán xử của nhà cung cấp,là cũ rồi; và vì thế, để nhận được bất kỳ dạnghỗ trợ kỹ thuật nào, người sử dụng tự tìm thấymình bị ép phải chuyển đổi sang các phiên bản mới(với những giá thành không bình thường, đặc biệt nhưnhững thay đổi trong nền tảng phần cứng thường cóliên quan) và vì toàn bộ hạ tầng là dựa vào các địnhdạng dữ liệu sở hữu độc quyền, người sử dụng bịmắc bẫy trong nhu cầu phải tiếp tục sử dụng các sảnphẩm từ cùng một nhà cung cấp, hoặc phải thực hiệnnỗ lực khổng lồ để thay đổi sang môi trường khác(có lẽ cũng là sở hữu độc quyền).

3)Ngài bổ sung: 3. “Bằngviệc ép Nhà nước có lợi cho một mô hình kinh doanh hỗtrợ chỉ PMNM, đề xuất của ngài sẽ không khuyến khíchcác nhà sản xuất phần mềm bản địa và quốc tế màhọ tiến hành những đầu tư thực sự và quan trọng tạiquốc gia này, tạo ra một số lượng đáng kể các côngviệc trực tiếp và gián tiếp, và vì thế đóng góp chothu nhập quốc gia. Ngược lại, sự phát triển của PMNMluôn có một lợi ích nhỏ bé hơn đối với nền kinh tế,vì nó chủ yếu tạo ra công ăn việc làm trong khu vựcdịch vụ”.

Tôikhông đồng ý với tuyên bố của ngài. Một phần vìnhững gì bản thân ngài chỉ ra trong đoạn 6 bức thư củangài, về sức nặng tương đối của các dịch vụ trongngữ cảnh sử dụng phần mềm. Chỉ riêng sự mâu thuẫnnày cũng vô hiệu hóa được quan điểm của ngài. Môhình dịch vụ, được áp dụng bởi số lượng lớn cáccông ty trong nền công nghiệp phần mềm, là lớn hơnnhiều theo những khái niệm về kinh tế, và với một xuthế sẽ gia tăng, hơn là việc cấp phép của các chươngtrình.

Mặtkhác, khu vực tư nhân của nền kinh tế có sự tự dorộng lớn nhất có thể để chọn mô hình kinh tế màphù hợp tốt nhất cho những lợi ích của nó, ngay cảnếu sự tự do lựa chọn này thường tối mù dướingưỡng bởi những phí tổn thiếu cân xứng về marketingcủa những nhà sản xuất PMSHĐQ.

Bổsung thêm, đọc ý kiến của ngài có thể dẫn tới kếtluận rằng thị trường Nhà nước là sống còn và cơbản cho nền công nghiệp PMSHĐQ, tới mức mà sự lựachọn được thực hiện bởi Nhà nước trong dự luậtnày có thể hoàn toàn hạn chế thị trường cho nhữnghãng này. Nếu điều đó là đúng, thì chúng tôi có thểsuy diễn rằng Nhà nước phải bao cấp cho nền côngnghiệp PMSHĐQ. Trong sự kiện không chắc có thực mà điềunày mà đúng, thì Nhà nước có thể có quyền áp dụngnhững bao cấp trong những lĩnh vực mà Nhà nước coi làcó giá trị xã hội lớn nhất; điều này là không thểchối cãi được, theo giả thiết không chắc có thựcnày, rằng nếu Nhà nước quyết định bao cấp cho phầnmềm, thì có thể phải chọn tự do hơn là sở hữu độcquyền, xét tới ảnh hưởng xã hội của nó và sự sửdụng hợp lý tiền của những người đóng thuế.

Vềcác công ăn việc làm được tạo ra bởi PMSHĐQ tại cácquốc gia như của chúng tôi, thì chủ yếu liên quan tớinhững nhiệm vụ kỹ thuật của giá trị nhỏ tập hợplại; ở mức độ bản địa, các kỹ thuật viên mà cungcấp sự hỗ trợ cho PMSHĐQ được sản xuất bởi cáccông ty đa quốc gia không có khả năng sửa các lỗi,không nhất thiết vì thiếu khả năng kỹ thuật hoặc tàinăng, mà vì họ không truy cập được tới mã nguồn đểsửa nó. Với PMTD một khi tạo ra được nhiều công ănviệc làm đủ khả năng về mặt kỹ thuật và một khungcông việc về năng lực tự do nơi mà thành công chỉliên quan tới khả năng đưa ra sự hỗ trợ kỹ thuật vàchất lượng dịch vụ tốt, một khi khuyến khích đượcthị trường, và một khi gia tăng được quỹ tri thứcchia sẻ, sẽ mở ra những giải pháp thay thế để sinh ranhững dịch vụ có tổng giá trị lớn hơn và mức độchất lượng cao hơn, cho lợi ích của tất cả các bênliên quan: các nhà sản xuất, các tổ chức dịch vụ, vànhững người tiêu dùng.

Mộthiện tượng phổ biến trong các quốc gia đang phát triểnlà các ngành công nghiệp phần mềm bản địagiành được chủ yếu đối với việc họ nắm lấy khuvực dịch vụ, hoặc sáng tạo ra những phần mềm đặcbiệt. Vì thế, bất kỳ ảnh hưởng tiêu cực nào màviệc áp dụng dự luật này có thể có trong khu vực nàysẽ còn hơn là được bù đắp bởi một sự tăng trưởngtheo yêu cầu đối với các dịch vụ (miễn là nhữngdịch vụ này sẽ được triển khai đối với các chuẩnchất lượng cao). Nếu các công ty phần mềm chuyểnđổi quyết định không cạnh trạnh theo những qui địnhmới này của cuộc chơi, thì có thể là họ sẽ chịumột số suy giảm trong việc kiếm được tiền thanh toáncho các giấy phép; tuy nhiên, xét rằng những hãng nàytiếp tục viện lý rằng nhiều phần mềm được sửdụng bởi Nhà nước từng được sao chép bất hợp pháp,thì có thể thấy rằng ảnh hưởng này sẽ không là rấtnghiêm trọng. Chắc chắn, trong mọi trường hợp số phậncủa họ sẽ được xác định bởi các qui luật của thịtrường, những thay đổi trong đó không thể tránh được;nhiều hãng về truyền thống có liên quan tới PMSHĐQ đãchuyển hướng theo con đường (được sự ủng hộ bởichi phí hậu hĩ) cung cấp các dịch vụ có liên quan tớiPMTD, mà nó chỉ ra rằng những mô hình này sẽ khôngtriệt tiêu lẫn nhau.

Vớidự luật này Nhà nước đang quyết định rằng nó cầnphải gìn giữ những giá trị cơ bản nhất định. Và nóđang quyết định điều này dựa trên sức mạnh chủquyền của nó, mà không gây ảnh hưởng tới bất kỳ sựđảm bảo nào của hiến pháp. Nếu những giá trị nàycó thể được đảm bảo mà không phải lựa chọn mộtmô hình kinh tế đặc biệt nào, thì những hiệu quả củaluật này có thể còn lợi ích nhiều hơn nữa. Trong mọitrường hợp, phải rõ ràng là Nhà nước không chọn mộtmô hình kinh tế; nếu xảy ra rằng chỉ tồn tại duy nhấtmột mô hình kinh tế có khả năng cung cấp phần mềm mànó đưa ra được sự đảm bảo cơ bản của nhữngnguyên tắc này, thì điều này là vì những hoàn cảnhlịch sử, chứ không phải vì một sự lựa chọn tùy ýcủa một mô hình được đưa ra.

4)Bức thư của ngài tiếp tục: 4. “Đề xuất của ngàiđặt việc sử dụng PMNM mà không xem xét tới những rủiro mà điều này mang tới cho an ninh, sự đảm bảo, và cóthể sự vi phạm các quyền sở hữu trí tuệ của cácbên thứ 3.”

Việcbóng gió theo một cách trừu tượng về “những rủi romà điều này mang”, mà không nhắc tới một trong nhữngmối duy nhất được cho là nguy hiểm, chỉ ra ít nhất sựthiếu kiến thức về chủ đề này. Vì thế, cho phép tôilàm sáng tỏ cho ngài về những điểm này.

Vềan ninh:

Anninh quốc gia đã được nhắc tới theo những khái niệmchung trong thảo luận ban đầu của những nguyên tắc cơbản của dự luật này. Theo những khái niệm cụ thểhơn, có liên quan tới an ninh của bản thân phần mềm,được biết rõ cho tất cả các phần mềm (dù là sởhữu độc quyền hay tự do) đều có chứanhững lỗi hoặc bọ (theo ngôn ngữ của các lập trìnhviên). Nhưng nó cũng nổi tiếng rằng những lỗi trongPMTD là ít hơn, và được sửa nhanh hơn nhiều, so vớitrong PMSHĐQ. Không phải vô ích rằng một loạt các cơquan nhà nước có trách nhiệm về an ninh công nghệ thôngtin các hệ thống của Nhà nước tại các quốc gia pháttriển yêu cầu sử dụng PMTD cho những điều kiện anninh và hiệu suất y hệt.

Nhữnggì không thể chứng minh được là việc PMSHĐQ là an ninhhơn so với PMTD, không có sự thanh tra công khai và mở củacộng đồng khoa học và người sử dụng nói chung. Sựtrình diễn này là không thể vì mô hình của PMSHĐQ bảnthân nó ngăn cản phân tích này, vì thế bất kỳ sự đảmbảo về an ninh nào cũng chỉ dựa vào những lời hứacủa những ý định tốt (có thành kiến, bởi bất kỳsự tính toán nào) được thực hiện bởi bản thân nhàsản xuất, hoặc các nhà thầu khoán của mình.

Phảiđược nhắc tới rằng trong nhiều trường hợp, nhữngđiều kiện cấp phép đưa vào những mệnh đề khôngđược tiết lộ mà nó ngăn cản người sử dụng khỏiviệc phát hiện một cách công khai những thiếu sót vềan ninh được thấy trong sản phẩm sở hữu độc quyềnđược cấp phép.

Vềsự đảm bảo:

Nhưngài biết rõ tuyệt vời, hoặc có thể tìm ra bằng việcđọc Thỏa thuận Giấy phép của Người sử dụng Đầucuối (EULA) của những sản phẩm mà ngài cấp phép, trongđa số lớn các trường hợp những đảm bảo bị hạnchế tới sự thay thế phương tiện lưu trữ trong trườnghợp có những khiếm khuyết, mà không trong trường hợpnào sự bồi thường được đưa ra cho những thiệt hạitrực tiếp hoặc gián tiếp, mất lợi nhuận, … Nếunhư là một kết quả của một lỗi về an ninh trong mộttrong những sản phẩm của ngài, không được sửa đúnglúc bởi chính các ngài, mà một kẻ tấn công định gâytổn thương cho các hệ thống mang tính sống còn của Nhànước, thì những đảm bảo nào, sửa chữa nào, bồithường nào công ty của ngài sẽ tiến hành phù hợp vớinhững điều kiện cấp phép của các ngài đây? Nhữngđảm bảo của PMSHĐQ, bởi vì như những chương trìnhđược phân phối như thế, là thế, ở tình trạng màtrong đó chúng là, mà không có trách nhiệm bổ sung nàocả đối với nhà cung cấp về chức năng, không gì kháctừ những thứ thông thường với PMTD.

Vềsở hữu trí tuệ:

Nhữngcâu hỏi về sở hữu trí tuệ nằm ngoài phạm vi của dựluật này, vì chúng được bao trùm bởi những luật cụthể khác. Mô hình của PMTD không có cách nào ngụ ý bỏqua được các luật này, và trong thực tế đa số lớncác PMTD được bao trùm bởi bản quyền. Trong thực tế,sự đưa vào câu hỏi này trong những quan sát của ngàichỉ ra sự lúng túng của ngài về khung pháp lý trong đóPMTD được phát triển. Việc đưa vàosở hữu trí tuệ của những người khác trong các côngviệc được kêu như của riêng mình không phải là mộtthực tiễn được lưu ý trong cộng đồng PMTD; trong khi,đáng tiếc, nó hiện diện trong lĩnh vực của PMSHĐQ. Nhưmột ví dụ, sự kết án của Tòa án Thương mại củaNanterre, Pháp, ngày 27/09/2001 đối với hãng Microsoft chomột khoản phạt 3 triệu francs vì gây thiệt hại về lợinhuận, vì sự vi phạm quyền sở hữu trí tuệ (ăn cướp,sử dụng một cách đáng tiếc khái niệm mà rằng hãngcủa ngài thường sử dụng trong sự quảng cáo củamình).

- Còn nữa -

- Bấm tới phần 13 -

Nguồn: “Giới thiệu phần mềmtự do” do Viện Hàn lâm Công nghệ Tự do phát hành vàotháng 09/2009.

Blogger: Lê Trung Nghĩa

letrungnghia.foss@gmail.com



 Tags: author, policy

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Về Blog này

Blog này được chuyển đổi từ http://blog.yahoo.com/letrungnghia trên Yahoo Blog sang sử dụng NukeViet sau khi Yahoo Blog đóng cửa tại Việt Nam ngày 17/01/2013.Kể từ ngày 07/02/2013, thông tin trên Blog được cập nhật tiếp tục trở lại với sự hỗ trợ kỹ thuật và đặt chỗ hosting của nhóm phát triển...

Bài đọc nhiều nhất trong năm
Thăm dò ý kiến

Bạn quan tâm gì nhất ở mã nguồn mở?

Thống kê truy cập
  • Đang truy cập22
  • Máy chủ tìm kiếm5
  • Khách viếng thăm17
  • Hôm nay4,542
  • Tháng hiện tại285,336
  • Tổng lượt truy cập26,989,966
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây