Liệu Internet có thể tạo ra nhiều hơn chính phủ mở?

Thứ sáu - 12/06/2009 07:01
Canthe Internet Make a More Open Government?

By SaulHansell

June 1, 2009, 1:20 pm

Theo:http://bits.blogs.nytimes.com/2009/06/01/do-north-koreas-missiles-threaten-open-government/

Bài được đưa lênInternet ngày: 01/06/2009

Lờingười dịch: Bài viết này có thể là một tham khảo rấtcó ích cho những người lãnh đạo các cơ quan nhà nướccủa Việt Nam cách để có thể sẽ có trách nhiệm nhiềuhơn với nhiều người dân hơn đối với những câu hỏi,yêu cầu của họ trong đời sống hàng ngày.

Chiến dịch tranh cửtổng thống của Obama đã đột phá khẩu cho việc sửdụng các site mạng xã hội và những công cụ khác đểtổ chức những người ủng hộ của mình. Tổng thốngObama đã hứa sử dụng công nghệ tương tự để đưanhững người dân vào chính phủ. Như trong nhiều lĩnh vựckhác, việc biến lời hứa thành chính sách sẽ khó khănhơn nhiều so với nó được nghe trên con đường tranh cử.

Đó là kết luận củaPeter Swire, người từng là một luật sư cho đội tuyềntruyền mới trong quá trình chuyển tiếp của Obama dẫntới Ngày Nhậm chức. Ông cũng đã làm việc như là quanchức hàng đầu về quyền riêng tư cho chính quyềnClinton. Nay ông đã trở về với công việc của mình nhưmột giáo sư luật tại Đại học bang Ohio và như mộtngười bạn của Trung tâm vì Sự tiến bộ của nướcMỹ. Ông đã xuất bản một tài liệu hôm thứ hai vềviệc sớm sử dụng kỹ thuật của Web 2.0 của chínhquyền. (Tài liệu này sẽ có trên Web vào ngày hôm sau tạiđường link bên dưới).

Chính quyền này, ítnhất trong những ngày đầu, đã đấu tranh để nhân bảnsự phản ứng của chiến dịch [tranh cử], ông viện lý.Tài liệu trích dẫn một khảo sát của các chuyên giatruyền thông mới của tạp chí National Journal mà đã đưara những nỗ lực của Web 2.0 của chính quyền một mứcđộ của C+.

Swire viết rằng phạmvi của vấn đề này trở nên rõ ràng trong quá trìnhchuyển dịch, mà đã ít trách nhiệm hơn nhiều đối vớinhững bình luân và câu hỏi so với chiến dịch:

Chiến dịch đã họcđược cách vượt qua một nhóm thúc đẩy của chỉ hơn10 triệu cá nhân. Sau Ngày bầu cử, sự chuyển dịch vàsau này chính quyền đã phải trả lời những quan tâm củahơn 300 triệu dân Mỹ, cũng như những người có quan tâmtại các quốc gia khác.

TheObama presidential campaign made groundbreaking use of socialnetworking sites and other tools to organize its supporters.President Obama has promised to use similar technology to bringcitizens into government. As in so many other areas, turning promiseto policy may well be more difficult than it sounded on the campaigntrail.

That’sthe conclusion of Peter Swire, who was a lawyer for the new mediateam of the Obama transition leading up to Inauguration Day. He hadalso worked as the top privacy officer for the Clintonadministration. He has now returned to his job as a law professor atOhio State University and as a fellow with the Center for AmericanProgress. He published a paper Monday on the early use of Web 2.0techniques by the administration. (The paper will be on the Web laterin the day here.)

Theadministration, at least in the early days, has struggled toreplicate the responsiveness of the campaign, he argued. The papercites a surveyof new media experts by the National Journal that gave theadministration’s Web 2.0 efforts a grade of C+.

Mr.Swire writes that the scope of the problem became clear in thetransition, which was much less responsive to comments and questionsthan the campaign:

Thecampaign learned how to cope with a motivated group of just over 10million individuals. After Election Day, the transition and later theadministration had to respond to the concerns of over 300 millionAmericans, as well as interested persons in other countries.

Cùng lúc, khá nhiềumỗi người làm việc trong chiến dịch được toàn tâmcho việc giao tiếp theo cách này hay cách khác với nhữngngười bầu cử sau này. Site chuyển đổi, Change.gov, đãchỉ có một vài nhân sự. Và hầu hết các cơ quan chínhphủ chỉ để vài nhân sự để công bố ra ngoài.

Hơn thế nữa, cácchiến dịch sử dụng đội quân các tình nguyện viên đểchuyển tải các thông điệp của họ. Nhà Trắng và cáccơ quan chính phủ khác rất bất đắc dĩ cử bất kỳnhà đương cục nào cho những người khác, Swire viết.

Quan trọng hơn, cácchiến dịch làm việc theo các nguyên tắc chung. Chính phủ,Swire viết, xác định khung công việc về luật lệ màchúng ảnh hưởng tới quá nhiều người. Hơn thế nữa,ngay cả những tuyên bố về chính sách đối ngoại mơ hồsẽ được phân tích theo sắc thái. Kết quả là việcnhiều tuyên bố của chính phủ cần phải làm rõ bởinhững người làm chính sách, làm chậm lại quá trình trảlời các câu hỏi.

Hậu quả, Swire viết,theo một cách cực đoan nhưng là một ví dụ không hoàntoàn không thể xảy ra, có thể sẽ rất thảm khốc:

Bây giờ giả sử mộtngười viết blog của Nhà Trắng – hoặc ai đó khác trảlời các bình luận trên site whitehouse.gov – không thểnắm được chuyên gia của Bắc Triều Tiên và đơn giảnđi với sự phán xét của anh/chị ta về những gì sẽnói. Trong chiến dịch, điều đó có thể có kết quảngược lại nếu ứng cử viên khác có được một quanđiểm nói tốt. Nhưng trong chính phủ, hậu quả có thểnghiêm trọng hơn nhiều. Điều gì xảy ra nếu Bắc TriềuTiên đã không thích bình luận của Nhà Trắng và đãquyết định khởi tạo một cuộc tấn công bằng tên lửavào quốc gia láng giềng?

Swire liệt kê mộtvài cách mà chính quyền Obama đã có được quanh một sốcăng thẳng cho tới nay. Chính quyền đã sử dụng khắpnơi Web video để giao tiếp. Video có một sự trực tiếp,ông viết, mà nó về bản chất còn là mối giao tiếp mộtchiều.

Atthe same time, pretty much everyone working in a campaign is devotedto communicating in one way or another with prospective voters. Thetransition site, Change.gov, had only had a few workers. And mostgovernment agencies allocate only several workers to public outreach.

Campaigns,moreover, use armies of volunteers to carry their messages. The WhiteHouse and other government agencies are very reluctant to delegateany authority to others, Mr. Swire wrote.

Moreimportant, campaigns trade in aspirational generalities. Thegovernment, Mr. Swire writes, defines the framework of rules thataffect so many people. Moreover, even vague foreign policy statementsare parsed for nuance. The upshot is that many governmentpronouncements need to be cleared by policy makers, slowing down theprocess of responding to queries.

Theconsequences, Mr. Swire writes, in an extreme but not entirelyimpossible example, could well be dire:

Nowsuppose a White House blogger — or someone else answering commentson whitehouse.gov — can’t get a hold of the North Korea expertand simply goes with his or her best judgment about what to say.During the campaign, that could backfire if the other candidate getsa good talking point. But in government, the consequences can be muchmore serious: What if North Korea didn’t like the White Housecomment and decided to launch a missile attack on a neighboringcountry?

Mr.Swire lists some ways that the Obama administration has gotten aroundsome of these constraints so far. It has extensively used Web videoto communicate. Video has an immediacy, he writes, but it stillessentially one-way communication.

Một phương pháp thứ2 là để làm hẹp lại những câu hỏi mà các quan chứcphải trả lời bằng việc có tiếng nói của công chúngvề những chủ đề qua tâm nhất. Điều này đã đượcsử dụng trên đại sảnh Internet của Tổng thống Obama.Tương tự như Tom Daschle, khi ông từng là đề cử chochức bộ trưởng bộ Y tế và Dịch vụ Công dân, đượchỏi về một loạt các tranh luận công cộng về chínhsách chăm sóc ý tế. Mỗi nhóm thảo luận đã tổng hợplại những mối quan tâm của nó và gửi nó tới độichuyển giao, mà đội này đã hứa xem xét từng cái một.Nhưng nó đã không hứa để đọc các bức thư đượcgửi sau giai đoạn được xác định bởi thời gian đó.

Tiếp cận cuối cùngmà Swire trích dẫn đơn giản là để đơn giảm hoá cácbình luận một cách ngẫu nhiên. Tổng thống Obama đượcnói để nhận một chiếc cặp màu tím mỗi tối với 10bức thư mà ông đã nhận, bằng thư, fax hoặc thư điệntử.

Tôi không chắc làhầu hết mọi người mà gửi một lá thư cho tổng thốnghy vọng ông sẽ đọc nó một cách cá nhân hay không.Nhưng tôi biết rằng lời hứa trong chiến dịch về chínhphủ mở và tương tác là một lời hứa khó khăn đểgiữ. Và những lời hứa vẫn tiếp tục. Các công dân sẽđược mời để tìm kiếm và báo cáo sự lạm dụngtrong chương trình kích thích [kinh tế] bằng việc sửdụng Website recovery.gov.

Swire cũng đang đưara 2 tài liệu nữa hôm thứ hai: Một là về các vấn đềpháp lý đối mặt với những thách thức cho chính phủtrong việc sử dụng các phần mềm tự do và các dịch vụInternet.

Những gì là một sốcách khác mà Nhà Trắng có thể sẽ có trách nhiệm hơnvới nhiều người hơn được nhỉ?

Asecond method is to narrow the questions that officials must respondto by having the public vote on the topics of most interest. This wasused in President Obama’s Internet town hall. Similarly TomDaschle, when he was the nominee to be Health and Human Servicessecretary, asked for a series of community discussions on health carepolicy. Each discussion group was to summarize its concerns and sendit to the transition team, which promised to review each one. But itdidn’t promise to read letters sent after that defined time period.

Afinal approach Mr. Swire cites is simply to sample comments randomly.President Obama is said to receive a purple folder each night with 10letters he has received, by mail, fax or e-mail.

I’mnot sure that most people who send a letter to the president expecthe will read it personally. But I do know that the campaign promisefor open and interactive government is a difficult one to keep. Andthe promises keep coming. Citizens are invited to find and reportabuse in the stimulus program using its recovery.gov Web site.

Mr.Swire, by the way, also is releasing two more papers Monday: One ison the legalissues faced by government agencies that want to use socialnetworking tools. The other looks specifically at the challengesfor government in using free software and Internet services.

Whatare some of the other ways the White House can be more responsive tomore people?

Dịch tài liệu: LêTrung Nghĩa

letrungnghia.foss@gmail.com

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Chương trình 'Huấn luyện huấn luyện viên nguồn mở' - Khóa 4 - Ngày 1

  Các bài trình bày trong chương trình 'Huấn luyện huấn luyện viên nguồn mở', khóa 4, ngày đầu tiên, do Trung tâm Nghiên cứu và Phát triển Quốc gia về Công nghệ Mở và trường Đại học Văn Lang, thành phố Hồ Chí Minh, đồng tổ chức đã diễn ra, gồm: Khóa học có sự tham gia của các giáo...

Bài đọc nhiều nhất trong năm
Thăm dò ý kiến

Bạn quan tâm gì nhất ở mã nguồn mở?

Thống kê truy cập
  • Đang truy cập28
  • Hôm nay9,077
  • Tháng hiện tại151,612
  • Tổng lượt truy cập14,831,034
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây